Thẩm Khấu Ngọc bĩu môi: “Người nói nghe thật cao thượng, chẳng qua là vì người nghi ngờ chuyện Thái hậu nương nương ban hôn cho người có liên quan đến ca ca, nên mới đến trước mặt tẩu tẩu vạch trần thói xấu của ca ca chứ gì?”
“Còn nói gì mà vì ta, người không trị được ca ca ta nên mới đổi chiêu, muốn để tẩu tẩu ta ra mặt chứ gì.”
Chúc Ngâm Loan: “...” Hai người đấu qua đấu lại, nàng nghe hồi lâu cũng hiểu đại khái, hóa ra mọi chuyện là như vậy sao?
Phụng An công chúa dứt khoát thừa nhận: “Phải, đúng là ta nghĩ như vậy, thiếu phu nhân phải trút giận giúp ta đấy.”
Khóe miệng Chúc Ngâm Loan giật giật: “...” Làm sao nàng có thể cứng rắn hơn Thẩm Cảnh Trạm được chứ? Nàng nói với hai người trước mặt thế nào đây, cho dù nàng có đánh hắn, đối với hắn mà nói thì cũng giống như là phần thưởng thôi?
Dù sao Thẩm Cảnh Trạm cũng nói với nàng không dưới một lần, hắn thích nàng đánh hắn, hy vọng nàng đánh càng mạnh càng tốt. Nàng không thèm đánh Thẩm Cảnh Trạm, không thèm thưởng cho Thẩm Cảnh Trạm đâu.
Chúc Ngâm Loan chưa kịp nghĩ cách mở lời thì Thẩm Khấu Ngọc đã phản kích thay nàng: “Hừ, tẩu tẩu ta dịu dàng như vậy, sẽ không thèm động tay động chân với ca ca ta đâu.”
“Hơn nữa, người bắt tẩu tẩu ta gây gổ với ca ca ta, chẳng phải là gây khó dễ cho tẩu tẩu ta sao? Thiệp hỉ gì chứ, chuyện này qua bao lâu rồi?”
“Dù ta có tư tâm thì cũng là muốn nói cho thiếu phu nhân biết, không muốn thiếu phu nhân bị che mắt.”
Thấy Thẩm Khấu Ngọc lại định nói tiếp, nghĩ đến việc nàng ấy đang mang thai, thai khí chưa ổn, Chúc Ngâm Loan thật sự sợ nàng ấy nổi nóng, vội vàng an ủi nàng ấy. Nàng biết Thẩm Khấu Ngọc đang lên tiếng vì mình, bèn trao cho Thẩm Khấu Ngọc một ánh nhìn cảm kích.
Phụng An công chúa tự biết đuối lý, hai người giằng co một lúc, nàng ta chủ động nói với Thẩm Khấu Ngọc rằng tất cả là lỗi của mình, nàng ta không nên dùng những thủ đoạn này nhưng cũng thật sự là hết cách rồi.
“Cũng đâu phải muội không biết huynh trưởng muội lợi hại thế nào, ta là người yêu tự do như vậy, thật sự không muốn thành thân, nhưng...”
Phụng An công chúa day trán: “Thánh chỉ đã ban, ta thật sự không còn cách nào khác.”
Nàng ta trông rất khổ sở, cuối cùng cũng bộc lộ tâm tư thật lòng. Thẩm Khấu Ngọc cũng không còn giận dữ nữa, dù sao nàng ấy cũng là “người từng trải”, rất hiểu cảm giác không muốn thành thân, không muốn bị trói buộc. Thế là nàng ấy cũng không so đo với Phụng An công chúa nữa.
Nhưng không so đo thì không so đo, chuyện cần nói vẫn phải nói. Thẩm Khấu Ngọc lên tiếng: “Người không cần nói với ta, người nên tạ lỗi với tẩu tẩu của ta đi.”
Chúc Ngâm Loan còn chưa kịp phản ứng, Phụng An công chúa đã liên tục nói “được”, thậm chí đứng dậy hành một đại lễ chỉnh tề với nàng: “Đều tại ta không tốt, khiến thiếu phu nhân khó xử. Phụng An xin đảm bảo tuyệt đối không có lần sau, không biết thiếu phu nhân có thể tha thứ cho lần này không?”
Phóng tầm mắt khắp cả Kinh Thành, còn ai có thể nhận được đại lễ của Phụng An công chúa nữa chứ?
Chúc Ngâm Loan cũng đứng dậy, nàng đứng dậy quá vội, chân vẫn còn hơi mềm, suýt chút nữa đứng không vững. Nàng vội vàng vịn lấy cạnh bàn.
Dù bắt gặp, Phụng An công chúa vẫn vờ như không nhìn thấy.
“Đây chỉ là chuyện nhỏ, công chúa không cần như vậy, người ngồi xuống nói chuyện đi.”
Sau một hồi ầm ĩ, kỳ lạ thay, không khí giữa ba người lại dịu đi. Bọn họ tiếp tục ăn bánh nói chuyện, cũng không quá câu nệ.
Chúc Ngâm Loan nghĩ ngợi một hồi, vẫn nói: “Nếu công chúa nghi ngờ chuyện này do phu quân làm, ta có thể thay công chúa xác minh với phu quân xem sao.”
“Nếu như...” Nếu thật sự là Thẩm Cảnh Trạm làm thì còn có thể làm gì nữa? Chẳng lẽ lại có thể khiến Thánh thượng thu hồi thánh mệnh sao? Câu này thì Chúc Ngâm Loan thật sự khó nói.
Phụng An công chúa đã biết nàng muốn nói gì, khó xử điều gì, nàng ta thẳng thắn bảo: “Thiếu phu nhân yên tâm, Phụng An cũng chỉ muốn làm rõ nguyên do sự việc. Thánh chỉ đã ban, ta sẽ không làm khó Thẩm gia đâu.”
Như vậy, nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ta thấy dường như người cũng có ý với vị thiếu tướng quân kia nhỉ?” Thẩm Khấu Ngọc trêu.
Phụng An công chúa nhướng mày: “Có ý ư?”
“Hắn ta có dung mạo tuấn tú, thu nạp vào phủ công chúa của ta cũng chẳng sao. Vừa vặn phủ công chúa của ta đang thiếu một kẻ lợi hại để trông coi nhà cửa.”
Đây là coi phu quân tương lai như thị vệ sao? Chúc Ngâm Loan nghe xong, bưng chén trà nhấp một ngụm.
“Ta thấy không hẳn vậy, ta nghe Triệu Cẩn Bạch nói, vị thiếu tướng quân kia là một kẻ... Không dung được người khác.”
“Sao muội biết?” Phụng An công chúa ngạc nhiên, vì buột miệng thốt ra, nàng ta nhận ra không đúng, sửa thành sao Triệu Cẩn Bạch lại biết?
“Người quên là người Triệu gia từng mời người nhà tướng quân đến truyền dạy võ nghệ cho Triệu Cẩn Bạch rồi sao?”
“Rồi sao nữa?” Phụng An công chúa bảo nàng ấy nói tiếp.
Thẩm Khấu Ngọc nói, cũng chính vì vậy mà hai nhà mới có giao tình. Nhờ đó phu quân của nàng ấy là Triệu Cẩn Bạch cũng từng trò chuyện với vị thiếu tướng quân kia, còn nghe hắn ta nói nếu sau này thành thân, cả đời này sẽ không nạp thiếp, hậu viện chỉ có một người.
Triệu Cẩn Bạch bảo mình cũng như vậy, cho nên hai người mới có cảm giác “tâm đầu ý hợp”.
“Kỳ lạ vậy sao?” Phụng An công chúa nhíu mày nghi hoặc. ...
Hôm nay hai người ở đây trò chuyện vui đùa cùng Chúc Ngâm Loan.
Đêm xuống, Thẩm Cảnh Trạm trở về nhà, nàng nhớ chuyện hôm nay nên vẫn luôn đợi hắn.
“Sao Loan Nhi vẫn chưa nghỉ ngơi vậy?” Hắn nhìn nàng ngồi im trước gương trang điểm, thân mình được ánh nến vàng vọt bao phủ, trông vô cùng dịu dàng.
Cách nàng nhìn hắn có chút giống với khung cảnh “chất vấn” hôm nọ, nhưng không hề nghiêm trọng như vậy. Thẩm Cảnh Trạm vừa thoáng qua ý nghĩ đó thì đã nghe nàng hỏi: “Phu quân còn có chuyện gì giấu ta không?”