Hắn vừa nghịch đai ngọc Cẩm Nguyệt, vừa hỏi khi nào nàng mới chịu theo hắn về? Chúc Ngâm Loan vừa định nói không biết thì Thẩm Cảnh Trạm bồi thêm một câu là hắn nhớ nàng, đêm nào cũng nghĩ về nàng, thẳng thừng chặn đứng lời nàng định nói.
Những lời sến sẩm như vậy, nghe thật xấu hổ, nhưng... Lọt vào tai, Chúc Ngâm Loan lại không nhịn được mà đỏ cả tai.
Thẩm Cảnh Trạm vốn là người có tính tình lạnh lùng, từ trước đến nay nào có nói những lời này với ai, vậy mà giờ đây lại thốt ra trước mặt nàng. Tình ý chưa từng dành cho người khác, chỉ bày tỏ với một mình nàng, sao có thể không khiến lòng người cuộn trào nóng hổi?
Nhưng nàng không thể biểu lộ, dứt khoát không hé răng.
Im lặng một lúc, cuối cùng nam nhân cũng mặc xong xiêm y. Thế nhưng hắn mặc xong thì xong, lại cứ đứng yên không nhúc nhích. Chẳng lẽ hắn còn muốn ở lại sao?
Tất nhiên là Chúc Ngâm Loan không thể để hắn ở lại. Thế là nàng lại lên tiếng, hỏi sao hắn không đi. Nam nhân thở dài: “Loan Nhi muốn đuổi ta đi đến thế sao?”
Lời cần nói đã nói cả rồi, Chúc Ngâm Loan không biết còn có thể nói gì nữa. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt “lạnh lùng”.
Nam nhân nhìn nàng một lúc rồi nhướng mày.
“Chàng mau đi đi.” Chúc Ngâm Loan lại một lần nữa đuổi khách, lần này nàng còn rút luôn cả cái gối mềm mà Thẩm Cảnh Trạm đang tựa vào.
“Hôm nay Loan Nhi không cho ta ở lại, thôi thì cho ta chút kỷ vật đi?”
Kỷ vật ư?
Thấy Chúc Ngâm Loan ngờ vực, cũng biết sự kiên nhẫn của nàng đang cạn dần, Thẩm Cảnh Trạm cũng không nói nhiều. Hắn nghiêng người tới trước, nhân lúc bao trùm lấy nàng lại kéo chăn đệm qua, Chúc Ngâm Loan cứ thế bị hắn bao phủ trọn vẹn dưới lớp chăn.
Trong chăn, hai người giống như đang “động thủ”. Mà cũng đúng là động thủ thật.
Chẳng bao lâu sau, hắn rút người ra khỏi chăn.
Gương mặt Chúc Ngâm Loan đỏ như sắp nhỏ máu, hai tay nàng nắm chặt góc chăn, không dám nói một lời, đôi mắt trong veo giờ đây nhuốm đầy vẻ thẹn thùng và giận dữ.
“Thẩm Cảnh Trạm!” Nàng thật sự không nhịn được mà gọi tên hắn, rồi nhận ra rất có thể sẽ bị tiểu nha hoàn canh bên ngoài nghe thấy.
Chúc Ngâm Loan nghiến răng nghiến lợi hạ thấp giọng, liếc nhìn cái yếm nhỏ màu vàng nhạt trong tay nam nhân: “Chàng trả lại cho ta!”
“Chỉ là giữ làm kỷ vật thôi mà.” Hắn không những không trả, mà còn cẩn thận gấp lại rồi cất vào trong tay áo rộng, khiến nàng không thể chạm tới được nữa.
Cô nương bị trút bỏ xiêm y co rúm trong chăn, cắn răng đầy vẻ ngượng ngùng.
“Chàng... Chàng vô sỉ!”
Đâu có ai lại cướp đồ ngay trước mặt người khác như thế, lúc nãy khi Thẩm Cảnh Trạm cúi người áp sát, tim nàng đập run rẩy không thôi, chẳng rõ là vì mong chờ hay vì điều gì khác.
Tóm lại là tim nàng cứ đập thình thịch, nàng không muốn thừa nhận rằng bản thân lại có chút mong chờ mơ hồ trước sự áp sát đột ngột của hắn. Dẫu nàng không muốn thừa nhận, nhưng cũng chẳng thể phủ nhận.
Thế nhưng khi bàn tay hắn luồn qua lớp trung y, vuốt hờ bên eo rồi vòng ra sau, kéo đứt dải buộc yếm nhỏ, Chúc Ngâm Loan chỉ thấy toàn thân trống trải, thậm chí nàng còn chẳng kịp thốt lên tiếng kinh ngạc.
Hai cổ tay nàng bị hắn giữ chặt, nhân lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, hắn dễ dàng cướp lấy cái yếm, không cho nàng cơ hội giành lại, rồi rút lui, dùng chăn đệm bao bọc lấy nàng.
Quả thật Chúc Ngâm Loan không còn cách nào để giành lại với Thẩm Cảnh Trạm nữa. Lớp trung y trên người nàng mỏng tựa cánh ve, nếu rời khỏi chăn đệm, chắc chắn sẽ bị hắn nhìn thấy hết thảy. Chưa kể vạt áo nàng đang xộc xệch, nếu bước ra ngoài, chẳng phải sẽ bị hắn nhìn thấy hết sao?
“Vậy Loan Nhi nghỉ ngơi trước đi, ta đi đây.” Nam nhân lấy được thứ mình muốn, hài lòng cong môi chuẩn bị rời đi.
Chúc Ngâm Loan nhìn bóng lưng hắn rời đi, cứ ngỡ hắn đã đi thật rồi. Nào ngờ khi nàng định đứng dậy kéo lại màn, Thẩm Cảnh Trạm lại quay trở lại. Nàng vội vàng nằm xuống, vẻ mặt đầy cảnh giác, nhìn hắn mà không nói lời nào.
Nụ cười trên gương mặt tuấn tú của hắn không hề giảm bớt. Hắn nhìn ánh mắt đề phòng của nàng, trong lúc nàng đang mím môi căng thẳng, hắn lại cúi người xuống.
Ngay lúc Chúc Ngâm Loan tưởng rằng Thẩm Cảnh Trạm định làm chuyện gì “mạnh bạo” thì chỉ có một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên mắt nàng. Hơi thở thanh khiết và ấm nóng của nam nhân vây quanh chóp mũi nàng.
Hắn không nán lại lâu, rất nhanh đã đứng dậy, còn ân cần đắp lại chăn đệm, kéo màn trướng cho nàng.
Nghe tiếng bước chân của nam nhân xa dần, lòng Chúc Ngâm Loan rối bời. Tiếng bước chân đã mất hút, nhưng nhịp tim và hơi thở hỗn loạn của nàng vẫn chưa thể bình ổn lại.
Hừ... Nàng bị làm sao thế này, đổ bệnh rồi sao?
Lúc này nàng cũng chẳng tiện đứng dậy đi lấy yếm mới để mặc, nếu đứng dậy lục lọi tủ hòm, chắc chắn sẽ bị mấy tiểu nha hoàn canh đêm phát hiện. Nếu bị hỏi vì sao nửa đêm lại lục tìm yếm, chẳng phải sẽ lộ chuyện có “kẻ trộm” lẻn vào Vận Mai Đường sao?
Thế là Chúc Ngâm Loan chỉ có thể nằm im bất động. Càng yên tĩnh, nàng càng cảm nhận rõ ràng những va chạm khi nam nhân “động thủ” với nàng.
Chúc Ngâm Loan ôm chặt lấy chăn đệm, mím chặt môi: “...”
Sáng hôm sau, Minh Nha vẫn phát hiện ra điều bất thường, nàng ấy hỏi sao không thấy cái yếm của Chúc Ngâm Loan đâu?
Nàng vừa tỉnh giấc, thần sắc còn ngái ngủ, sau một lúc định thần lại, nàng ấp úng đáp: “Hôm qua... Hình như ta làm mất rồi.” Nói xong, chính nàng cũng thấy kỳ quặc.
Minh Nha càng ngờ vực “hả?” một tiếng: “Người làm mất rồi ư?”
Nếu là vật khác thì không sao, đằng này lại là y phục thân mật, Chúc Ngâm Loan cũng chẳng nghĩ ra cái cớ nào hay hơn, chỉ đành bảo Minh Nha đừng hỏi nữa.
Thấy thần sắc Chúc Ngâm Loan kỳ lạ, nàng ấy không hỏi thêm nữa, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chẳng kéo dài được bao lâu, lúc dùng bữa sáng, Thẩm lão thái thái nói sắc mặt nàng vẫn rất kém, muốn gọi thái y đến xem.
Chúc Ngâm Loan vội vàng từ chối: “Trong tháng ở cữ tôn tức đã điều dưỡng rất tốt rồi, chỉ là... Hai ngày nay đột nhiên đổi chỗ ở nên chưa thích nghi được.”
Trong lúc hoảng loạn không nghĩ ra lý do nào khác, nàng chỉ đành nói như vậy.
Nàng vừa dứt lời, lão ma ma bên cạnh Thẩm lão thái thái đã lên tiếng, bảo e rằng không chỉ mỗi mình Chúc Ngâm Loan nghỉ ngơi không tốt.
Tim nàng đập thình thịch, chẳng lẽ chuyện Thẩm Cảnh Trạm lén đến gặp nàng giữa đêm đã bị phát hiện rồi sao? Dù trong lòng hoảng loạn, nhưng trên mặt nàng không hề lộ ra chút sợ hãi hay sơ hở nào.
May thay, rất nhanh đã có đáp án, lão ma ma bên cạnh Thẩm lão thái thái nói sáng nay Thẩm Cảnh Trạm lại tới. Hắn còn sai người mang đến hoa quả tươi, nói là tự đi mua, hiện đang ngâm trong nước suối lộ ở nhà bếp, lát nữa dùng xong bữa sáng thì sẽ bưng lên.
Thì ra là vậy, Chúc Ngâm Loan cười gượng phụ họa.
Lão ma ma lại trêu chọc thêm vài câu, nàng nghe vậy, nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua, càng cúi đầu thấp hơn.
Thẩm lão thái thái nhìn nàng rồi nói: “Nó đã nhớ ngươi đến thế, hôm nay ngươi về đó đi.”