Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 330: “Có Lẽ Là Người Ái Mộ Loan Nhi?” (4)

Trước Sau

break

“Phải, lão nô đã nghe nói rồi, đều là do Vệ gia không có phúc phận nên mới liên lụy đến người!”

Tất cả đều là “công lao” của Thẩm Cảnh Trạm! Nghĩ đến đây, Chúc Ngâm Loan quay sang nhìn hắn, hắn vẫn đang nhướng mày mỉm cười.

“Toàn bộ là trứng gà ta do gà nhà lão nô nuôi đẻ ra, ăn rất bổ, lão nô mang riêng đến cho người.”

Vốn dĩ định mang đi bán, một quả có thể bán được kha khá tiền, nhưng hôm nay gặp Chúc Ngâm Loan, bà ấy thật sự rất vui, trên người lại chẳng có gì đáng giá, bèn đem giỏ trứng gà ta đã gom góp bấy lâu nay tặng cho nàng.

Bà ấy cũng biết nay Chúc Ngâm Loan đã là Thế tử phu nhân, tương lai sẽ là Hầu phu nhân, có lẽ sẽ chê những “quà quê” này. Thế nhưng đây đã là món quà tốt nhất mà bà ấy có thể mang ra, bà ấy nhất định phải bày tỏ lòng biết ơn với nàng, dù đối phương có nhận hay không thì bà ấy vẫn phải tạ ơn.

Không ngờ Chúc Ngâm Loan tự tay nhận lấy, nói cảm tạ bà ấy, nàng vốn rất thích ăn, hôm nay sẽ bảo Minh Nha làm cho nàng. Tưởng ma ma vui mừng khôn xiết, mỉm cười nói tốt quá. Hai người nói thêm vài câu, người của Thẩm Cảnh Trạm mới tiễn Tưởng ma ma rời đi.

Nhìn nàng ôm giỏ trứng, thật giống như mấy năm trước ôm hoa xuất hiện trước mặt hắn, khi đó nàng mặc y phục giản dị, giặt đến hơi bạc màu, nhưng chẳng hề giảm đi vẻ thanh tao, ngược lại còn có chút phiêu dật như tiên. Bao nhiêu năm trôi qua, nói là thay đổi, nhưng cũng chẳng hề thay đổi, nàng vẫn đáng yêu như ngày nào.

“Để ta xách giúp Loan Nhi.” Thẩm Cảnh Trạm cứ ngỡ nàng sẽ từ chối, song nàng không làm vậy, chỉ dặn dò hắn: “Cẩn thận, đừng làm vỡ.”

Nam nhân tuấn mỹ cau mày, cụp mắt nhìn đồ trong giỏ tre: “Trứng gà còn quan trọng hơn cả ta sao?”

Chúc Ngâm Loan: “...”

“Khụ, cái này không giống nhau!”

“Chàng đừng có đánh đồng, nói mấy lời khó nghe.”

“Hình như cũng không nói sai đâu.” Thẩm Cảnh Trạm đáp: “Nếu như ta lỡ tay làm rơi...”

Lời chưa dứt, Thẩm Cảnh Trạm đã đổi sang tay kia chuyển sang bên cạnh: “Rơi một hai quả, Loan Nhi định đánh ta sao?”

“Chàng cứ mong ta đánh chàng lắm à?” Nàng hừ lạnh. Đừng hòng khích nàng, lần trước đánh Thẩm Cảnh Trạm cho hắn sướng người, nàng vẫn chưa quên đâu.

Càng nghĩ càng không yên tâm, Chúc Ngâm Loan giơ tay: “Để ta tự cầm.”

“Để ta cầm.” Hắn nắm lấy tay nàng, dẫn nàng đi về phía phòng bếp, tự tay đặt giỏ trứng gà ta này vào chỗ, sắp xếp đâu ra đấy, hỏi nàng đã yên tâm chưa?

Chúc Ngâm Loan nhìn một hồi, trong lòng không chỉ hài lòng mà còn thấy hơi buồn cười. Nàng nghiêm túc nói: “Tạm được.”

“Tạm được?” Nam nhân nghi hoặc, đưa tay véo má nàng, cố ý đặt giỏ trứng ra mép, hỏi nàng như vậy thì sao.

Chúc Ngâm Loan lườm hắn: “...”

Hắn chọc người ta giận, lập tức cười xòa, không chỉ đặt lại cho ngay ngắn mà còn đưa tay véo má nàng.

“Loan Nhi nên cười nhiều một chút.”

Chúc Ngâm Loan nhìn đôi mày thanh tú đang mỉm cười của nam nhân, khóe mắt cũng cong theo.

Chỉ sau nửa ngày đè nén, chuyện xảy ra ở Kinh Thành đã lan truyền dữ dội. Đêm đó, câu chuyện tựa như một cơn gió dữ dội quét qua, thổi càng lúc càng mạnh.

Sáng hôm sau thức dậy, khắp các ngõ ngách Kinh Thành, không ai là không bàn tán về chuyện của Thẩm Cảnh Trạm. Những lời biện bạch liên quan đến Chúc Ngâm Loan đều bị lờ đi, trong đó hắn đã đóng vai một kẻ cướp đoạt. Chẳng ai để tâm đến chuyện Tưởng ma ma ra mặt thay nàng, ngược lại Thẩm Cảnh Trạm lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Trước đó đã có đông đảo triều thần tố cáo hắn vì vụ việc của Thái úy, nay lại càng làm ầm ĩ, đã đến mức không thể ngăn cản.

Người Kinh Thành đồn rằng hắn là cận thần của thiên tử, kiêu ngạo hống hách, lại dựa vào thế lực của Hầu phủ Thẩm gia mà hành sự phô trương, coi thường tất cả. Nói hắn lấy quyền mưu lợi riêng, đưa con cháu Thẩm gia là Thẩm Gia Hiển đến vùng biên giới làm Huyện quan rèn giũa chỉ là cái cớ, thực chất là để lôi kéo người vùng biên giới, mở rộng cửa ngõ, nội ứng ngoại hợp với kẻ địch.

Nói hắn muốn tự lập làm vương, nói chuyện hắn ra ngoài dẹp loạn năm xưa đều là giả dối, triều thần nói khi đó hắn chẳng qua chỉ là một kẻ mới nổi, sao có thể lợi hại đến mức dẹp yên được họa loạn biên cương? Rõ ràng là hắn đã thông đồng với ngoại địch, giả vờ khuất phục. Mấy năm qua hắn nhân cơ hội tích trữ trọng binh ở vùng biên, mượn đó mà nội ứng ngoại hợp, Thẩm Gia Hiển chính là tai mắt của hắn. Có người đã tìm ra bằng chứng Thẩm Gia Hiển uống rượu nói chuyện với thủ lĩnh nhỏ của vùng biên, dâng lên ngự tiền.

Ngoài ra còn liên quan đến chuyện Vệ gia và Chúc gia, ngòi nổ chính là Chúc Ngâm Loan, nói những năm qua hắn ở trong triều đình bày mưu lập kế, lừa trên dối dưới, ngầm chỉ điểm triều thần, mưu đoạt chính thê của hạ thần, đủ thấy tâm cơ thâm sâu đến nhường nào.

Những chính sách mới của năm xưa đều là những lợi ích hắn dùng để thu nạp bè phái, chẳng qua cựu Diêu Thái úy chỉ là con tốt thí, còn nói Thái úy phát hiện ra chuyện này nên mới bị hắn điều tra tố cáo mà kéo xuống ngựa, cái gọi là vụ án lộ đề thi, tất cả đều là kế sách của hắn.

Ngoài ra, có người nói năm xưa Thái úy từng dạy dỗ Thái tử, người Thẩm gia để Thẩm Cảnh Trạm bái Thái úy làm lão sư, còn trở thành đệ tử cuối cùng của ông ta, danh tiếng đè lên cả Thái tử, đây chính là ngỗ nghịch khi quân phạm thượng.

Hết chuyện này đến chuyện khác, trong buổi thiết triều sáng nay, mọi người thật sự tranh luận không ngớt, Kinh Thành cũng có rất nhiều người bàn tán về việc này.

Thẩm Cảnh Trạm vốn đã nổi danh khắp Kinh Thành, đúng là vật cực tất phản, những kẻ ngầm bất mãn cũng bắt đầu lên tiếng. Dù Chúc Ngâm Loan tĩnh dưỡng trong phủ cũng nghe được phong thanh.

Đêm qua ân ái đến khuya, lúc nàng dậy, Thẩm Cảnh Trạm đã không còn ở trong phủ, nghe nói là ra ngoài mua bánh ngọt cho nàng. Nàng rất sốt ruột, muốn ra ngoài nhưng lại bị chặn lại, mà đợi mãi cũng không thấy hắn trở về.

Chúc Ngâm Loan ngồi không yên, sai người chuẩn bị xe ngựa về Thẩm gia. Vừa đến Thẩm gia, nàng đã nghe thấy bên trong có tiếng người khóc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương