Nhưng Thẩm lão thái thái cũng biết rõ tính cách của nàng, nếu Chúc Ngâm Loan thật sự muốn nịnh nọt lấy lòng, nàng tuyệt đối sẽ không nói những lời sáo rỗng, hay nói năng bậy bạ.
Vậy Trừ Bệnh Trai và gánh hát mà nàng nói, rốt cuộc là chuyện gì?
“Tổ mẫu, sao người lại nhìn tôn tức như vậy?” Chúc Ngâm Loan cảm thấy khó hiểu.
Bà hỏi ngược lại: “Trừ Bệnh Trai nào? Còn chuyện gánh hát là gì?”
Thẩm lão thái thái không biết sao? Chúc Ngâm Loan cũng cảm thấy kỳ lạ. Có phải nàng đã nói sai điều gì rồi không?
Thẩm lão thái thái biết giữa Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm không hề đơn giản và thuần túy, điều này đã rõ từ chuyện hắn hạ thuốc Vệ Như Trác rồi.
Ngoài ra, mấy hôm trước Thẩm Hầu gia đến vấn an Thẩm lão thái thái, nói với bà một số chuyện, rằng người của ông phát hiện ra có khả năng Thẩm Cảnh Trạm đã nhúng tay vào chuyện của Vệ gia.
Nhưng hắn làm việc rất cẩn trọng, chỉ tìm thấy một vài manh mối rời rạc, nên vẫn chưa thể trực tiếp chứng minh. Lúc đó Thẩm lão thái thái cũng giật mình, bảo Thẩm Hầu gia phải chú ý nhiều hơn.
Vì vậy, khi đối mặt với Chúc Ngâm Loan, nói về chuyện của Thẩm Cảnh Trạm, Thẩm lão thái thái cũng nói chuyện cẩn trọng hơn, chủ động dò hỏi lời của nàng.
Bà giải thích với nàng rằng: “Gần đây thân thể ta không khỏe, có nhiều chuyện đều không nhớ rõ rồi, ngươi cứ nói ta nghe xem.”
Nghe Thẩm lão thái thái nói vậy, Chúc Ngâm Loan chỉ có thể tạm thời kìm nén nghi ngờ trong lòng. Nàng kể cho bà biết rốt cuộc là chuyện gì.
“Chính là trước đây tôn tức đi đến Trừ Bệnh Trai ở Kinh Thành lấy thuốc, tình cờ gặp phu quân, lang trung nói phu quân cũng đến lấy thuốc cho người. Còn về chuyện gánh hát, là tôn tức định đi xem kịch vào ngày sinh thần, ban đầu người sắp xếp suất diễn nói không còn chỗ trống, sau đó ban chủ của gánh hát nói hôm đó người bị bệnh, bèn nhường suất diễn cho tôn tức.”
Thẩm lão thái thái nghe xong thì ngẩn người một lát, dường như bà đang suy nghĩ lại, đang hỏi ngược lại, có chuyện này sao?
Chúc Ngâm Loan dần dần cũng cảm thấy kỳ lạ. Nói thật, nàng đến Thẩm gia lâu như vậy rồi, Thẩm lão thái thái có thân phận cao quý, người của Hầu phủ được Thánh thượng trọng dụng, hễ bà thấy không khỏe là sẽ có thái y đến chăm sóc.
Tại sao lại phải tìm lang trung từ nơi khác đến? Nếu y thuật của lang trung đó không tệ, tại sao lại không còn đến khám bệnh cho Thẩm lão thái thái nữa? Ít nhất là sau khi nàng gả vào Thẩm gia thì không còn gặp lại vị đó nữa.
Chúc Ngâm Loan chợt nghĩ đến khía cạnh này. Thật ra lần đó nàng cũng không biết rốt cuộc Thẩm Cảnh Trạm đến y quán là để làm gì, khi gặp mặt, hắn cũng không nói cụ thể, ngược lại còn hỏi nàng có phải thân thể không khỏe không.
Đúng rồi, lần đó nàng còn gặp một người có vẻ ngoài hơi giống Thẩm Cảnh Trạm ở y quán, có lẽ nào cũng là người của Thẩm gia? Lúc đó lang trung còn gọi người đó là Thẩm công tử.
Nhưng nàng gần như đều đã gặp qua người của Thẩm gia rồi, vậy mà vẫn chưa từng gặp người đó, chắc không phải rồi nhỉ? Kinh Thành cũng không chỉ có một Thẩm gia, chỉ là danh tiếng của Hầu phủ Thẩm gia vang dội nhất.
Chúc Ngâm Loan thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy mọi chuyện có chút không khớp.
“À... Ra là chuyện này.”
Chúc Ngâm Loan đặc biệt kín đáo chú ý đến phản ứng của Thẩm lão thái thái. Bà không giống như bừng tỉnh ngộ ra, mà như thể vừa mới biết chuyện này.
Chuyện y quán này đáng ngờ, vậy còn chuyện gánh hát thì sao? Chúc Ngâm Loan không tiện hỏi thêm, vì bà bỗng nhiên không nói tiếp nữa.
Nàng bèn vòng vo tam quốc: “Gánh hát đó từng đưa cho tôn tức một tấm thẻ xem kịch, nói rằng ai giữ tấm thẻ này thì không cần xếp hàng, có thể gọi thẳng người đến. Mấy ngày qua tổ mẫu buồn chán, có muốn gọi người đến biểu diễn kịch không?”
Chúc Ngâm Loan nói câu này cũng là bí quá hóa liều. Thẩm gia là gia thế thế nào, muốn xem kịch còn không cần xếp hàng, đừng nói gì đến thẻ xem kịch, chỉ cần báo tên lên, sao người của gánh hát có thể không có mắt nhìn chứ?
Rõ ràng Thẩm lão thái thái đang thất thần, không biết bà đang nghĩ gì, vẻ mặt hơi bồn chồn, vậy mà không thấy câu nói của nàng có vấn đề. Bà chỉ tùy ý xua tay, nói không cần: “Người đông quá ồn ào, ta chỉ muốn yên tĩnh thôi, vài ngày nữa Ngọc Nhi sẽ gả đi rồi, trong nhà còn ầm ĩ nữa.”