“Tiểu muội, muội đến đúng lúc lắm, muội đến phân xử giúp ta đi, hắn đối xử với ta như vậy, rốt cuộc có phải là người không!” Chúc Trầm Đàn lại khóc, lần này nàng ta đứng dậy kéo Chúc Ngâm Loan lại, bảo nàng đứng ra giúp mình.
Chúc Ngâm Loan cũng thấy lúng túng, trước tiên nàng hành lễ với Lạc Huyên đang tỏ vẻ bực bội, sau đó mới đứng bên cạnh Chúc Trầm Đàn an ủi.
Nữ tử đứng giữa chính sảnh dắt theo đứa trẻ vẫn chưa có thân phận, đối phương hành lễ với Chúc Ngâm Loan, nàng chỉ gật đầu, ánh mắt lướt qua đứa trẻ được nữ tử che chở.
Đứa bé có vẻ đã lớn tuổi, rất nhút nhát, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Chúc Ngâm Loan, trông thật sự khá giống Lạc Huyên.
Lạc Huyên xoa thái dương, lắng nghe Chúc Trầm Đàn khóc lóc kể lể, hắn ta muốn những người trong sảnh ngồi xuống, nhưng Chúc Trầm Đàn không cho phép, còn muốn đuổi bọn họ ra ngoài.
Chúc Ngâm Loan trấn an cảm xúc của nàng ta, bảo nàng ta có gì thì từ từ nói, biết đâu giữa chừng có hiểu lầm gì chăng?
Chúc Trầm Đàn khóc lóc không ngừng: “Hiểu lầm gì chứ! Rốt cuộc muội là muội muội của ta hay là muội muội của ả? Muội đến để giúp ta sao?”
Chúc Ngâm Loan cũng đau đầu, khóc lóc om sòm như thế này thì giải quyết được vấn đề gì? Chẳng qua chỉ là phí công vô ích mà thôi.
Nhưng nàng cũng không biết phải làm sao, trưởng tỷ bị đích mẫu và phụ thân chiều hư, ở nhà cũng như vậy, hễ không vừa ý là lại làm ầm ĩ không ngừng, nhất định phải làm theo ý nàng ta thì nàng ta mới chịu yên.
Chúc Ngâm Loan nhỏ giọng dỗ dành bên cạnh nàng ta, nói rằng cứ khóc như vậy sẽ hại mắt, làm hỏng dung nhan xinh đẹp, khiến người ta chê cười nàng ta không có phong thái của quý nữ thế gia, nếu truyền ra ngoài thì càng không hay.
Có lẽ Chúc Trầm Đàn đã nghe lọt tai, miễn cưỡng nín khóc.
Một lúc lâu sau, Lạc Huyên đang định mở lời thì tiểu nha hoàn bên ngoài truyền lời, nói rằng Lạc phu nhân đã đến.
Nghe vậy, Chúc Trầm Đàn hoàn toàn nín hẳn, cũng đứng dậy theo Lạc Huyên.
Mọi người đều hành lễ vấn an Lạc phu nhân.
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Lạc phu nhân nhìn đôi mắt sưng đỏ vì khóc của Chúc Trầm Đàn.
Chúc Ngâm Loan thấy rõ bà ta đang cố kìm lại sự bất mãn, nhưng có vẻ trưởng tỷ đang mất kiểm soát cảm xúc nên lại không nhận ra.
“Mẫu thân, người phải làm chủ cho nhi tức!” Chúc Trầm Đàn cũng không bận tâm làm sao lại kinh động đến Lạc phu nhân, nàng ta tiến lên tố cáo, nói rằng Lạc Huyên nuôi thiếp thất bên ngoài, nữ tử này đã theo hắn ta từ lâu, trước khi nàng ta gả vào đây, hai người đã có con với nhau, bây giờ còn dẫn về nhà nữa!
“Xem cái trò tốt đẹp mà ngươi đã làm đi!” Lạc phu nhân nghe xong, thẳng thừng tát một bạt tai vào mặt Lạc Huyên.
Chúc Ngâm Loan vội vàng cụp mắt xuống, giảm bớt sự hiện diện của mình.
Việc chứng kiến chuyện riêng tư trong nhà trưởng tỷ khiến nàng cảm thấy lúng túng như đã nghĩ lúc đến, càng không ngờ Lạc phu nhân lại ra tay đánh người ngay trước mặt một cô em vợ là nàng.
Nữ tử kia thấy Lạc Huyên bị đánh thì muốn tiến lên, nhưng Lạc Huyên lại liếc mắt ra hiệu, ý bảo đối phương đừng lại gần cũng đừng lên tiếng.
Thấy hai người mắt đi mày lại, cơn giận trong lòng Chúc Trầm Đàn càng thêm dữ dội.
“Sao ngươi có thể làm ra chuyện có lỗi với Trầm Đàn như vậy? Nàng gả vào Lạc gia chúng ta đã hơn ba năm, sắp được bốn năm rồi, ngày thường nàng cần mẫn cung kính, rộng lượng bao dung, tiếp quản nội trạch, quản lý mọi việc trong nhà đâu ra đấy, ngươi làm như vậy có xứng đáng với nàng không? Ngươi còn nhớ rõ năm xưa khi rước Trầm Đàn về nhà, ngươi đã nói gì với nàng không?”
Lạc phu nhân chỉ vào đầu Lạc Huyên mà nói một tràng dài.
Chúc Ngâm Loan cũng đứng bên cạnh lắng nghe.
Đây e rằng chỉ là lời nói “hù dọa” mà thôi, còn hù dọa cho ai nghe? Đương nhiên là trưởng tỷ của nàng rồi.
Bề ngoài là bênh vực trưởng tỷ, nhưng thực chất là “tâng bốc để hại”, trước hết là nâng nàng ta lên cao, tạo một khởi đầu tốt. Đặc biệt là mấy chữ “cần mẫn cung kính, rộng lượng bao dung” mà Lạc phu nhân nói ra, nghe thật châm biếm. Trước tiên mượn danh nghĩa đánh đòn Lạc Huyên để dỗ dành trưởng tỷ, lát nữa sẽ gây áp lực cho nàng ta.
Mẹ chồng nàng dâu chung sống mấy năm, nàng biết trưởng tỷ sĩ diện, việc Lạc phu nhân mắng mỏ Lạc Huyên trước mặt nhiều người như vậy cũng là để giữ thể diện cho nàng ta. Nhưng sau khi viên “kẹo ngọt” này được đưa ra, tiếp theo sẽ là “cái tát”.
Sự tính toán trong lòng Chúc Ngâm Loan không sai chút nào, sau khi Lạc phu nhân mắng Lạc Huyên một trận, bà ta quay sang nói với Chúc Trầm Đàn: “Chuyện này là lỗi của nó, mẫu thân đã dạy dỗ nó thay ngươi rồi, sau này sẽ không còn chuyện như vậy nữa.”
“Hiện tại chuyện cũng đã rồi, đứa bé này... Cũng đã sinh ra rồi, dù sao cũng là huyết mạch của Lạc gia ta, ngươi xem... Trước đây ngươi bị tổn thương thân thể, bao nhiêu năm nay dưới gối cũng cô quạnh, chi bằng cứ đưa đứa bé này vào phòng ngươi nuôi dưỡng, sau này...”
Chúc Trầm Đàn nghe ra ý đồ của Lạc phu nhân, vừa rồi nàng ta bị Lạc phu nhân dỗ dành quá tốt, tính kiêu căng nổi lên, thậm chí không đợi Lạc phu nhân nói hết, nàng ta đã nhanh chóng từ chối: “Không đời nào!”
Lời nàng ta nói còn rất khó nghe, gọi đứa bé này là đồ con hoang. Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều không được thoải mái, đặc biệt là Lạc phu nhân. Sự không vui bị kìm nén trước đó dần dần lộ ra, Chúc Ngâm Loan nhìn thấy rõ ràng.
Chắc chắn Chúc Trầm Đàn cũng nhìn thấy, nhưng nàng ta đã được cưng chiều từ nhỏ, làm sao chịu cúi đầu: “Muốn cho đồ con hoang và nữ nhân này bước vào Lạc gia à, trừ khi ta chết đi!”
Chúc Ngâm Loan thấy sắc mặt Lạc phu nhân và Lạc Huyên đều không tốt, đứa bé kia nhào vào lòng nữ nhân để trốn tránh, mà ánh mắt của Lạc Huyên cũng đổ dồn vào nữ nhân đó.
Nàng tiến lên một bước: “Trưởng tỷ, có gì thì từ từ nói.”
Nhưng Chúc Trầm Đàn không hề cảm kích nàng: “Cút ngay.”
“Ngươi đã không đến giúp ta thì đừng có nói gì!”
Chúc Ngâm Loan đành phải im lặng.
Lạc phu nhân bắt đầu ra oai. Bà ta nhìn vào mặt Chúc Trầm Đàn, cười lạnh bảo: “Đây chính là đích trưởng nữ mà thế tộc như Chúc gia dốc lòng bồi dưỡng sao?”