Chúc Ngâm Loan nghe thấy câu này, đồng tử co rút lại, bàn tay nàng cũng vô thức cuộn chặt.
Phụng An công chúa nhận ra phản ứng của nàng, khóe môi hơi nhếch, tiếp tục nhấp trà. Nàng ta cứ ngỡ Chúc Ngâm Loan bị “nắm thóp” thì sẽ không kìm được mà phản bác. Nào ngờ đợi hồi lâu cũng không thấy nàng lên tiếng, quả thật là người biết nhẫn nhịn.
Nhớ lại lần đầu gặp mặt tại đình viện trong đại sảnh Thẩm gia, nàng ta dùng chuyện Vệ gia để dò hỏi, khi đó nữ tử Chúc gia đã tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Dù nàng ta có nói gì đi nữa, nàng gần như không tiếp lời, chỉ mỉm cười không nói.
Hiện giờ cũng chẳng khác là bao. Chúc Ngâm Loan thì nhẫn nhịn được, nhưng lúc này Phụng An công chúa lại chẳng có mấy thời gian để lãng phí ở đây. Người bên cạnh Thẩm Cảnh Trạm không phải kẻ dễ xơi, chỉ là thay một bộ y phục, nếu kéo dài thời gian, chắc chắn hắn sẽ phát hiện ra.
Nhìn dáng vẻ như hình với bóng của hắn đối với nữ tử Chúc gia ngày thường, nàng ta muốn tìm một khoảng trống đúng là quá khó khăn. Nếu không phải vì Thẩm Khấu Ngọc thành thân, e là nàng ta khó lòng gặp được Chúc Ngâm Loan.
Chúc Ngâm Loan im lặng, Phụng An công chúa lại hỏi: “Nghe nói thiếu phu nhân và Thẩm Thế tử quen biết nhau chưa đầy một hai tháng, thậm chí chẳng gặp mặt được mấy lần đã thành thân, thiếu phu nhân thật sự hiểu rõ con người của Thẩm Thế tử sao?”
Chúc Ngâm Loan hơi giật mình, bàn tay giấu dưới ống tay áo rộng càng cuộn chặt hơn.
Nàng giấu vẻ mặt rất kỹ, hỏi thẳng: “Công chúa vòng vo tam quốc, rốt cuộc muốn nói với ta điều gì?”
“Thiếu phu nhân quả không hổ danh là người hào sảng.” Phụng An bật cười rồi đặt chén trà xuống.
“Ta chỉ muốn nói cho thiếu phu nhân biết, Thẩm Thế tử không hề đơn giản, có vẻ hắn đã giấu thiếu phu nhân không ít chuyện, trong đó còn bao gồm cả chuyện nhà mẹ đẻ và nhà trượng phu trước của thiếu phu nhân.”
Chúc gia và Vệ gia sao?
Chúc Ngâm Loan cắn môi, nghĩ đến những ảo giác, những sự trùng hợp kỳ quái đó cùng với những sơ hở và che giấu trong lời nói của Thẩm Cảnh Trạm, nàng vừa định mở lời dò xét.
“Công chúa...”
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, ngắt lời Chúc Ngâm Loan.
Phụng An công chúa theo đó đứng dậy, nàng ta nói hôm nay không tiện nói chuyện nữa: “Thẩm Thế tử không hy vọng ta lại gần thiếu phu nhân. Nếu là người khác thì ta không kiêng dè, nhưng hắn lại là người mà ta không thể đắc tội, nên ta không thể không cẩn thận.”
Ngay cả Phụng An công chúa cũng thẳng thắn thừa nhận mình không muốn đắc tội với Thẩm Cảnh Trạm, Chúc Ngâm Loan thầm suy ngẫm trong lòng.
“Nếu thiếu phu nhân cảm thấy hứng thú với những lời ta nói, chi bằng đến tìm ta ngồi chơi. Thời gian tới ta vẫn sẽ ở lại Thẩm gia, Phụng An cũng rất thích được gần gũi với thiếu phu nhân đấy.”
Dứt lời, nàng ta cùng tiểu cung nữ bên cạnh ung dung rời đi theo hướng khác.
Khi Minh Nha ôm ngoại y và khăn choàng mới tới, Phụng An công chúa và cung nữ thân cận của nàng ta đã biến mất tăm.
“Tiểu thư, người đang nhìn gì vậy?” Nàng ấy chỉ thấy Chúc Ngâm Loan nhìn chằm chằm về phía bình phong mà thất thần.
Nàng hít sâu một hơi: “Không có gì...”
Nàng chỉ đang nghĩ, tại sao Phụng An công chúa lại nói với nàng về chuyện của Thẩm Cảnh Trạm. Là vì nàng ta yêu mến hắn, muốn “tranh giành” với nàng, ly gián nàng và hắn, khiến nàng nảy sinh ngăn cách với hắn sao?
Nhưng nhìn phong thái của vị công chúa này, lại không giống như những gì nàng nghĩ. Trước kia nàng nghe nói Phụng An công chúa ngưỡng mộ Thẩm Cảnh Trạm, giờ theo nàng thấy, lại giống như đang đối đầu gay gắt hơn.
Nếu không phải như vậy thì rốt cuộc là chuyện gì? Mục đích của Phụng An công chúa là gì? Đôi bên chẳng liên quan gì đến nhau, tại sao nàng ta lại đến nói với nàng về chuyện của Thẩm Cảnh Trạm? Nghe giọng điệu của Phụng An công chúa, dường như nàng ta biết không ít chuyện, còn liên quan đến cả Chúc gia và Vệ gia...
Liệu có phải như nàng nghĩ không? Trong đầu Chúc Ngâm Loan cứ nghĩ tới nghĩ lui, không lâu sau lại hiện lên gương mặt ôn nhuận như ngọc, thanh tú vô hại của Thẩm Cảnh Trạm.
Sáng sớm thức dậy, hắn đã ân cần hỏi han nàng, chăm sóc nàng tận tình. Không chỉ là sáng sớm, mà từ lúc nàng quen hắn đến giờ vẫn luôn như vậy. Hắn ôn tồn, dịu dàng, chẳng hề hung tàn chút nào, thậm chí cái gọi là vẻ lãnh đạm mà Minh Nha và Giảo Huệ nói, Chúc Ngâm Loan cũng chưa từng cảm nhận được.
Cho nên, dù đã phát hiện ra điều bất thường, người khác đều nói hắn không giống bình thường, bản thân nàng cũng khó mà nhận ra. Chúc Ngâm Loan vẫn khó mà tin được, Thẩm Cảnh Trạm sẽ có bộ dạng khác, một bộ dạng mà nàng không thể tưởng tượng nổi, thậm chí có thể gọi là đáng sợ.
Khi Chúc Ngâm Loan thay y phục, nàng hỏi Minh Nha, dạo gần đây Phụng An công chúa ở Thẩm gia đã làm những gì?
Minh Nha lắc đầu, đoán rằng: “Chắc cũng chỉ là giúp Ngọc tiểu thư sắp xếp của hồi môn, trấn an Ngọc tiểu thư thôi?”
“Phu quân đâu rồi?” Sau khi ra khỏi sương phòng, Chúc Ngâm Loan hỏi.
“Thế tử gia đang ở tiền sảnh.” Minh Nha dặn nàng đừng vội, đi chậm thôi, dù sao nàng cũng đang mang thai.
Khuê phòng của Thẩm Khấu Ngọc đã chật kín người.
Tiểu nha hoàn bên cạnh báo Thế tử phu nhân tới, mọi người vội vàng nhường ra một con đường rộng rãi.
Chúc Ngâm Loan liếc mắt qua đã thấy Phụng An công chúa đang đứng cạnh Thẩm Khấu Ngọc.
Ngày thường Phụng An công chúa rất thích mặc y phục đỏ, nàng ta không cần cài nhiều trâm ngọc, chỉ dựa vào sắc đỏ trên y phục đã đủ rực rỡ chói mắt. Hôm nay nàng ta nhường sân cho Thẩm Khấu Ngọc nên đã thay một bộ xiêm y màu vàng ngỗng.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, Phụng An công chúa cười nói: “Lâu rồi không gặp thiếu phu nhân, phu nhân vẫn khỏe chứ?”
Chúc Ngâm Loan tạ ơn sự quan tâm của nàng ta: “Mọi thứ đều tốt.”
“Tẩu tẩu, đã mấy ngày rồi ta không gặp tẩu đấy.” Thẩm Khấu Ngọc đội mũ phượng khăn quàng, xinh đẹp vô song. Nàng ấy cười nói với Chúc Ngâm Loan, nhưng qua nụ cười đó, nàng dễ dàng nhìn thấy sự khổ sở của nàng ấy. Nàng ấy không muốn gả, nhưng lại không thể không gả.