Trong lòng Diêu Tư không khỏi cảm thấy căng thẳng. Ngoài ra, nàng ấy lại không nhịn được mà nghĩ, Thẩm Cảnh Trạm nhìn trúng dung mạo của nữ nhi Chúc gia sao? Nhưng... Hắn cũng không giống hạng người lấy ngoại hình để đánh giá người khác.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, nhưng trên mặt Diêu Tư không hề lộ ra chút sơ hở nào.
Sau khi hành lễ với Chúc Ngâm Loan, nàng ấy mới hàn huyên: “Đã sớm nghe nói thiếu phu nhân là người dễ gần, ta vẫn luôn muốn ghé qua phủ thăm hỏi, nhưng mãi mà không tìm được cơ hội, hôm nay cuối cùng cũng được gặp rồi.”
Trong lúc trò chuyện, Diêu Tư sai người mang quà đã chuẩn bị lên. Chúc Ngâm Loan cũng khách sáo với nàng ấy vài câu, sau đó mới bảo tiểu nha hoàn nhận quà.
Đi theo bên cạnh Thẩm phu nhân một thời gian, gặp gỡ nhiều quyến thuộc của quan viên và các quý phu nhân, Chúc Ngâm Loan cũng học được không ít lời xã giao khi tiếp khách. Quan trọng hơn là, sự gan dạ, tâm tính và định lực của nàng cũng được rèn giũa lên rất nhiều.
Diêu Tư cũng kinh ngạc trước sự phóng khoáng tự nhiên của nàng. Nàng ấy vốn tưởng rằng những thứ nữ của tiểu môn hộ đều có dáng vẻ khép nép sợ sệt, nhưng Chúc Ngâm Loan lại mang đến cho người ta cảm giác ung dung tự tại. Chẳng giống một cô nương xuất thân từ tiểu môn hộ chút nào, nhưng nàng đích thực lại là người từ tiểu môn hộ đi ra.
Thẩm Khấu Ngọc hỏi Diêu Tư sao hôm nay lại nghĩ đến việc ghé thăm Thẩm gia? Cũng không báo trước một tiếng, lẽ ra nên đến sớm hơn một chút để cùng dùng bữa sáng với bọn họ.
Diêu Tư thu hồi suy nghĩ, đáp: “Mẫu thân ta bị bệnh, ta phải ở bên cạnh hầu hạ người nên không sang Hầu phủ được. Nếu không khi Khấu Ngọc muội muội về nhà, đáng lẽ ta phải qua đón tiếp rồi, không nên để chậm trễ đến tận hôm nay mới tới trò chuyện với muội.”
“Bá mẫu bị bệnh sao? Bị sao vậy?” Thẩm Khấu Ngọc vội vàng hỏi.
“Cũng không có gì đáng ngại, chỉ là đang mùa mưa dầm, bị nhiễm lạnh nên trong người không được khỏe. Trong nhà đã mời thái y đến xem, người đã đỡ hơn nhiều rồi.” Thực chất là vì chuyện của Thái úy nên mới khiến thân mình khó chịu, nhưng ngoài mặt thì đương nhiên là không thể nói như vậy.
Thẩm Khấu Ngọc không nhận ra, nhưng Chúc Ngâm Loan lại từ thần sắc tinh tế của Diêu Tư mà để ý trong lời nói của nàng ấy có sự giấu giếm. Đương nhiên nàng cũng không vạch trần, cùng Thẩm Khấu Ngọc hỏi han an ủi rất nhiều câu.
Hôm nay Diêu Tư ghé qua quả thật không có việc gì, chỉ là nghe nói Thẩm Khấu Ngọc về kinh nên đến thăm hỏi, “tiện đường” xem thử Chúc Ngâm Loan.
Nhưng không hiểu sao chuyện này lại kinh động đến Thẩm lão thái thái. Bà phái một lão ma ma sang nói rằng Vận Mai Đường đã chuẩn bị xong bữa trưa, bảo ba người sang đó dùng bữa và trò chuyện.
Chúc Ngâm Loan đã sớm nghe nói trước đây Diêu Tư thường xuyên đến Thẩm gia thăm hỏi lão thái thái, hôm nay thấy dáng vẻ thân thuộc của bà đối với nàng ấy, nàng biết ngay lời đồn này không sai.
Thẩm lão thái thái cũng biết Thái úy phu nhân bị bệnh, bà hỏi han Diêu Tư kỹ lưỡng, còn bảo ma ma quản sự gói một củ nhân sâm nghìn năm, để Diêu Tư mang theo khi ra về, dùng để sắc thuốc cho mẫu thân uống.
Diêu Tư nói: “Tuy rằng trưởng bối tặng cho thì ta không nên từ chối, nhưng vừa rồi ở tiền sảnh, thiếu phu nhân nghe tin gia mẫu lâm bệnh nên đã sai người chuẩn bị nhân sâm rồi. Củ nhân sâm nghìn năm này có giá trị liên thành, mang về nhiều như vậy, mẫu thân cũng sẽ khiển trách nói phận hậu bối như ta không hiểu quy củ.”
Thẩm lão thái thái liếc nhìn Chúc Ngâm Loan. Bà bèn bảo ma ma quản sự đổi thành vật phẩm khác làm quà để Diêu Tư mang về.
Hôm nay Thẩm phu nhân không có nhà, ngược lại có di nương của Đại phòng bế tôn tử đến thỉnh an Thẩm lão thái thái, chỉ là không ở lại đây dùng bữa.
Vì có di nương của Đại phòng dẫn người đến trước, trong lúc Thẩm lão thái thái dùng bữa, bà không khỏi thúc giục Chúc Ngâm Loan, bảo nàng sớm có con với Thẩm Cảnh Trạm. Nàng siết chặt đôi đũa bạc, nói mình biết rồi.
Diêu Tư không khỏi nhìn sang, nàng ấy biết thân phận của Chúc Ngâm Loan, đương nhiên cũng rõ chuyện trước đó nàng đã gả vào Vệ gia bốn năm mà không có thai.
Thẩm Khấu Ngọc có chuyện cầu xin Chúc Ngâm Loan, đương nhiên nhảy ra giải vây giúp nàng, nói nàng mới gả vào không bao lâu, chuyện con cái còn chưa vội được, huống hồ đây chẳng phải là chuyện sớm muộn sao?