“Hy vọng là vậy.” Nhấp một ngụm trà, Thẩm phu nhân mới tiếp lời của Tam phòng.
Mọi người ngồi cùng một chỗ, đa phần là quan tâm hỏi han Thẩm Khấu Ngọc, hỏi nàng ấy tình hình ở Lưu Châu dạo gần đây thế nào?
Thẩm Khấu Ngọc lần lượt đáp lời.
Chúc Ngâm Loan đã sớm biết Thẩm Khấu Ngọc có tính cách hào sảng phóng khoáng, nhưng không ngờ nàng ấy còn rất có khí chất hiệp nghĩa. Nàng đứng bên cạnh nghe hết đầu đuôi, lúc này mới biết Thẩm Khấu Ngọc đi Lưu Châu không phải là đi chơi như danh nghĩa, mà là đi tiếp tế lương thực phát cháo.
Cách đây không lâu Lưu Châu xảy ra động đất, thương vong không ít người, Thẩm Khấu Ngọc đã quyết định đi xem thử. Ngoài mặt thì lừa Thẩm phu nhân rằng nàng ấy đi Tương Nam nếm rượu ngon Phù Dung Túy, nhưng thực chất lại bí mật đi Lưu Châu. Nàng ấy đến nơi một thời gian mới dám gửi thư về.
Nghe Thẩm Khấu Ngọc kể về nỗi đau khổ tột cùng của những người dân mất đi người thân, nhà tan cửa nát do động đất, lòng Chúc Ngâm Loan cũng thắt lại. Một mặt nàng lại khâm phục Thẩm Khấu Ngọc, nàng ấy chỉ là một cô nương đậu khấu niên hoa* mà lại có tấm lòng lo cho dân chúng như vậy, còn có thể biến thành hành động.
(*) Khoảng 13-14 tuổi.
Thẩm phu nhân quở trách nàng ấy: “Nguy hiểm như thế mà con còn lừa người nhà để đi! Nếu con có chuyện gì, bảo người làm mẫu thân như ta làm sao chấp nhận đây?”
“Nữ nhi cũng muốn đi công khai, nhưng biết người sẽ không cho phép nên mới lén đi...”
Thẩm phu nhân sa sầm mặt xuống: “...” Các thẩm thẩm ngồi bên cạnh vội vàng dỗ dành khuyên nhủ.
Chúc Ngâm Loan nghe xong lại thấy buồn cười một cách kỳ lạ. Thành thật mà nói, ở một mức độ nào đó, tính cách của Thẩm Khấu Ngọc và Thẩm Cảnh Trạm lại có điểm tương đồng. Thường xuyên nói chuyện khiến người khác nghẹn lời, hoàn toàn không kiêng nể gì.
“Được rồi, Ngọc Nhi, mẫu thân của cháu lo lắng cũng không phải là không có lý. Cháu có biết những ngày cháu xa nhà, mẫu thân của cháu đã lo lắng thế nào không, suốt ngày đứng ngồi không yên đấy. Cháu không an ủi mẫu thân thì thôi, sao còn cãi lại hả?”
Thẩm lão thái thái đứng ra khiển trách Thẩm Khấu Ngọc, lúc này nàng ấy mới lí nhí nói mình biết lỗi rồi, không dám nữa, lại xin lỗi Thẩm phu nhân, nói mình không nên cãi lại.
“Con với ca ca của con chẳng có đứa nào khiến ta bớt lo cả.”
Thẩm Cảnh Trạm bất ngờ bị lôi vào, khiến Chúc Ngâm Loan ngơ ngác không hiểu gì. Thẩm Cảnh Trạm còn trẻ đã xuất chúng như vậy, còn gì mà không khiến người ta yên tâm? Chẳng lẽ là vì cưới nàng sao?
Ngoài chuyện đó ra, Chúc Ngâm Loan thật sự không nghĩ ra còn việc gì khiến bà ấy mắng cả hắn là không biết lo nghĩ.
Khi nàng nhìn sang, Thẩm phu nhân hắng giọng, chuyển chủ đề, dùng ngón trỏ chọc vào trán Thẩm Khấu Ngọc: “Được rồi được rồi, sau này ngoan ngoãn một chút là được.”
“Đúng rồi, lần này con trở về, cũng nên tính tới hôn sự của con rồi.” Thẩm phu nhân nói.
Sắc mặt Thẩm Khấu Ngọc lập tức thay đổi, nàng ấy nhíu mày không nói lời nào, khiến người ta nhìn qua là biết ngay nàng ấy không bằng lòng.
“Mẫu thân đã liệt kê một cuốn sổ, lát nữa sẽ đưa đến phòng con, con hãy chọn cho kỹ vào.”
Thẩm Khấu Ngọc có vẻ muốn nói gì đó, nhưng vì nể mặt các bậc trưởng bối đang có mặt ở đây nên không lên tiếng.
Thẩm phu nhân sao có thể không biết nàng ấy đang nghĩ gì, nói với nàng ấy: “Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi? Nếu còn không gả đi, sau này biết làm thế nào?”
Giọng của Thẩm phu nhân đầy mạnh mẽ, Thẩm Khấu Ngọc vẫn không nhịn được đáp lại: “Chẳng lẽ cứ là nữ tử thì đều phải gả chồng sao?”
Phu nhân Tam phòng bật cười thành tiếng: “Ngọc Nhi nói gì vậy? Cô nương nhà ai mà chẳng phải gả chồng? Ngươi có thể nghĩ dòng dõi Thẩm gia ta cao sang, ở nhà thêm vài năm vẫn được, ngày tháng kéo dài cũng không lo, vẫn có khối người muốn cưới. Nhưng rốt cuộc cũng không tốt cho bản thân ngươi đâu, sẽ có người nói ra nói vào đấy.”
Thẩm Khấu Ngọc muốn cãi lại, nhưng bị Thẩm phu nhân lườm sang, nàng ấy cắn môi không nói gì, khóe mắt dường như hơi đỏ lên.