Thẩm Cảnh Trạm lại không buông tha nàng: “Nếu Loan Nhi thật sự thấy ta phong hoa tuyệt đại, sao không nhìn ta mà nói, hửm?”
Chúc Ngâm Loan vẫn còn ngượng ngùng, hoàn toàn không dám nói, dứt khoát giả điếc.
Thẩm Cảnh Trạm lại không dừng lại ở đó, hắn nói tiếp: “Vậy ra, quả nhiên Loan Nhi đang lừa ta sao?”
“Không có, ta chưa từng lừa người.” Nàng đã từng lừa ai sao?
“Thật sao?” Nam nhân nhướng mày, bất ngờ trước sự nghiêm túc trong lời nói của nàng, càng cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu.
“Ừm...” Chúc Ngâm Loan đáp khẽ, gật đầu.
Mặt nàng càng quay sang một bên, nàng nhích mông, coi như quay lưng lại, không để Thẩm Cảnh Trạm nhìn thấy mặt nàng.
Nhưng nàng vừa mới xoay người, Thẩm Cảnh Trạm vốn đang không động đậy, đợi nàng động rồi, bàn tay lớn đang quấn quanh eo nàng lập tức cử động, lại xoay cả người nàng trở lại.
Vừa nãy Thẩm Cảnh Trạm chỉ nhìn nghiêng mặt nàng, thời khắc này cả hai lại trực tiếp đối mặt.
Chúc Ngâm Loan ngẩng đầu lên thì lập tức chạm phải ánh mắt của nam nhân. Hai chân nàng tách ra, đang dạng chân ngồi trên đùi hắn.
Một tư thế rất nguy hiểm lại rất mập mờ, không giống như Thẩm Cảnh Trạm cưỡng ép ôm nàng lên đùi, mà càng giống như nàng chủ động trèo lên đùi hắn.
Theo lý mà nói, người đang mang thai nếu ngồi như vậy sẽ rất khó chịu, nhưng tháng tuổi thai của nàng còn nhỏ, nên ngồi như vậy lại thoải mái.
Dưới sự căng thẳng, Chúc Ngâm Loan càng không muốn ngẩng đầu lên, ban đầu Thẩm Cảnh Trạm chỉ cúi người lại gần, kề trán hắn lên trán nàng. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm của nam nhân.
Nàng không hiểu sao, rõ ràng là Thẩm Cảnh Trạm ôn hòa lễ độ, hơi thở trên người hắn cũng dịu dàng thanh khiết, nhưng lại bất giác mang đến cho nàng cảm giác áp bức mạnh mẽ, khiến nàng cảm thấy mình không thể lùi bước, trước mặt hắn gần như không thể trốn tránh được.
Đây còn là Thẩm Cảnh Trạm sao? Đây là Thẩm Cảnh Trạm sao?
Chúc Ngâm Loan ngửi thấy mùi hương nam tính không ngừng vương vấn nơi chóp mũi, bị đôi mày mắt tuấn tú của hắn mê hoặc đến mức không thể rời mắt. Nàng cảm thấy mình bị thiêu đốt trên một ngọn lửa mang tên “Thẩm Cảnh Trạm”.
Không phải hai người đang nói chuyện rất bình thường sao? Dường như chỉ mới nói vài câu, sao lại ra nông nỗi này?
Chúc Ngâm Loan buộc mình phải tập trung suy nghĩ lại, cuối cùng cũng nhớ ra, sở dĩ mọi chuyện trở nên như vậy là vì Thẩm Cảnh Trạm hỏi nàng, hắn ở trong lòng nàng là người như thế nào? Nàng đã nói rồi mà hắn lại không tin.
Sợ tình hình phát triển tiếp sẽ không thể kiểm soát, Chúc Ngâm Loan quyết định xoay chuyển cục diện, nàng lại nói với Thẩm Cảnh Trạm rằng, trong lòng nàng, hắn vô cùng tuấn tú, cũng không ai có thể sánh bằng.
Thẩm Cảnh Trạm nghe vậy thì bật cười. Chúc Ngâm Loan còn tưởng như vậy là xong rồi, Thẩm Cảnh Trạm sẽ thả nàng xuống. Nhưng không ngờ hắn hoàn toàn không thả nàng xuống, thậm chí hắn còn tiếp tục hỏi nàng so với Vệ Như Trác thì sao?
Chúc Ngâm Loan nghe vậy: “?” Nàng rất bất ngờ, không hiểu vì sao Thẩm Cảnh Trạm lại đột nhiên nhắc đến Vệ Như Trác.
Nghe như một lời nói đùa tùy tiện, nhưng khi đối diện với ánh mắt của hắn, nàng biết rằng hắn không hề đùa giỡn. Bởi vì đôi mắt của hắn vô cùng sâu thẳm, tựa như đầm sâu u tối, đẹp đẽ mê hoặc, sâu không thấy đáy, không thể lường được.
“Sao... Sao chàng lại nhắc đến người đó nữa?” Chúc Ngâm Loan thật sự thấy tâm phiền ý loạn, đương nhiên không gọi hắn là phu quân nữa.
Thẩm Cảnh Trạm nhướng mày: “Vấn đề này có phải quá khó cho Loan Nhi rồi không?”
“Không phải ta cố ý làm khó nàng, chỉ là ta thật sự muốn biết.”
Liên quan đến Vệ gia, những suy nghĩ lãng mạn trong lòng Chúc Ngâm Loan tan biến đi phần nào, chủ yếu là vì nàng cảm thấy ghê tởm, vừa nghĩ đến những chuyện đáng ghét, đương nhiên cảm thấy bực bội.
“Chàng... Chàng có để tâm chuyện ta từng có quá khứ với Vệ Như Trác không?” Bằng không tại sao hắn cứ hỏi mãi.
“Không phải ta để tâm.” Thẩm Cảnh Trạm thấy vẻ mặt nàng hơi nghiêm túc, biết ngay nàng đang nghĩ gì, bèn giải thích thẳng thắn với nàng.
“Nếu đã không để tâm, vậy tại sao chàng lại hỏi ta như vậy? Để ta phải so sánh giữa chàng và người kia sao?”
Vì Thẩm Cảnh Trạm đã nói là không để tâm, Chúc Ngâm Loan chỉ muốn nhanh chóng kết thúc câu chuyện này, nàng nói: “So với chàng, Vệ Như Trác hoàn toàn...”
“So với ta thế nào?”
“Không bằng.” Mấy chữ này nàng nói rất lí nhí, suy cho cùng thì vẫn là vì ngượng ngùng.
“Hắn ta không thể so sánh với ta, hóa ra ta lại có địa vị cao như vậy trong lòng Loan nhi à?” Thẩm Cảnh Trạm nói.
Mặc dù hai má ửng hồng khó phai, nhưng Chúc Ngâm Loan vẫn gật đầu, lặp lại một lần: “Ừm.”
“Vừa nãy ta đã nói ta không lừa phu quân rồi, trong mắt ta, không ai có thể sánh bằng chàng.”
Thẩm Cảnh Trạm bật cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.
Một nụ hôn bất ngờ, khiến Chúc Ngâm Loan có chút ngây ngốc.
Hắn đã cất tiếng cười lớn: “Bất kể thật giả, nghe được câu nói này của Loan Nhi, lòng ta vô cùng vui sướng.”
Mặc dù ngày thường Thẩm Cảnh Trạm cũng hay cười, nhưng rất ít khi cười rạng rỡ như bây giờ.
Chúc Ngâm Loan nhìn đôi mắt sáng ngời quyến rũ của hắn, lại vô thức chìm đắm vào đó. Mãi một lúc sau, nàng mới hoàn hồn, hắng giọng.
“Phu quân, chàng mau thả ta xuống trước đi, không phải chàng còn có công vụ phải làm sao? Chàng mau đi làm việc đi, đừng để lỡ việc triều chính.” Chúc Ngâm Loan lại bắt đầu giục hắn.
Thẩm Cảnh Trạm lại chủ động nói với nàng về chuyện của Vệ gia vào lúc này.
Nghe nói lão đại nhân Vệ gia Vệ Tịch lại đại nghĩa diệt thân, buộc tội Vệ Như Trác giữa triều đình, nói rằng mọi chuyện trong nhà xảy ra khi ông ta ở xa, ông ta hoàn toàn không hay biết, còn liệt kê và đưa ra bằng chứng về một số tội chứng mà cả Đại Lý Tự và Đốc Tra Tư đều không thể điều tra ra. Hiện giờ Vệ Như Trác chỉ còn chờ ra tòa xét xử, bị giam vào ngục.
Chúc Ngâm Loan hoàn toàn sững sờ tại chỗ, còn tưởng mình nghe nhầm.
“Lão đại nhân Vệ gia đại nghĩa diệt thân...”
Đó là nhi tử ruột của ông ta, là bảo bối của Bàng thị mà, sao lại...
Lão đại nhân Vệ gia liệt kê và đưa ra bằng chứng về tội của Vệ Như Trác, chẳng phải hắn ta là bị người thân nhất vứt bỏ sao?
Chắc chắn Vệ Như Trác không thể ngờ tới, phụ thân Vệ Tịch hồi kinh không phải để cứu hắn ta mà là để đâm sau lưng hắn ta sao? Ai có thể nghĩ ra điều này chứ?
Rốt cuộc trong chuyện này đã xảy ra vấn đề gì mà Vệ Tịch lại đưa ra lựa chọn như vậy? Chẳng lẽ là vì Vệ Như Trác không thể sinh con, còn ông ta đã có con riêng ở nơi khác thật sao?
“Bỏ xe giữ tướng, đây là lựa chọn của Vệ gia.”
“Ta chỉ lo Loan Nhi nghe xong sẽ sợ hãi, nên vốn dĩ không định nói.”
Thẩm Cảnh Trạm cụp mắt che đi sự lạnh lẽo thấu xương trong mắt, hắn đưa một tay ra rót trà.
Nói đến Vệ gia, Chúc Ngâm Loan không thể tránh khỏi việc nghĩ đến Phương Chủng Nguyệt, rồi lại nghe câu nói “bỏ xe giữ tướng” này, lòng nàng thắt lại. Cũng không biết vì sao, nàng vô thức nhìn về phía Thẩm Cảnh Trạm.
Nàng không khỏi nghĩ, Vệ Như Trác bị người thân nhất ruồng bỏ, bị Vệ gia đá ra, rốt cuộc có phải là do Thẩm Cảnh Trạm nhúng tay vào không?
Nàng cũng không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy, nhưng nàng không thể kiểm soát được.
Song khi nàng cụp mắt, nàng chỉ thấy mi mắt như họa của nam nhân, một bộ dạng tuấn tú vô hại. Động tác rót trà của hắn chậm rãi từ tốn, cao quý tao nhã. Không giống người sẽ làm ra những chuyện giết người tru tâm*, lấy mạng người không thấy máu như vậy. (*) Thay vì giết người bằng thể xác, chẳng bằng hủy hoại người đó về mặt tinh thần.
Thế nhưng... Thật sự không liên quan gì đến Thẩm Cảnh Trạm sao?