Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 8.2

Trước Sau

break

Chúc Ngâm Loan đã quản lý sổ sách trong nhà vài năm, tuy tính cách đã cứng rắn hơn một chút nhưng rốt cuộc vẫn không thích gây phiền phức hay làm khó người khác, nên nàng đành gật đầu.

Ban chủ đích thân dẫn hai người vào trong.

Rạp hát này nằm trong Lê Viên, khắp nơi đều thấy cây lê. Vẫn chưa đến mùa hoa lê nở, trên những cành lê trơ trụi này treo rất nhiều đèn lồng và vật phẩm may mắn bằng lụa đỏ, trông thật đẹp đẽ độc đáo.

Tường bên trong viện cũng được vẽ các nhân vật hí kịch, sống động như thật, khiến người ta không thể rời mắt. Có một số nhân vật Chúc Ngâm Loan có thể nhận ra, nhưng có một số thì không thể phân biệt được.

Trước đây nàng thích xem kịch, nhưng vì thiếu thốn tiền bạc nên hiếm khi được xem, chủ yếu là biết tên hí khúc qua các cuốn thoại bản. Sau này khi xuất giá, đích mẫu vì giữ thể diện đã cho nàng vài cửa hàng, trong tay có tiền nên cũng thoải mái hơn, nhưng dù thoải mái đến đâu thì vẫn phải tiết kiệm.

Bởi vì khi mới gả vào, Vệ gia đã sa sút, bị hạn chế khắp nơi, trong nhà thiếu thốn, nàng đã dùng số hồi môn ít ỏi của mình để bù đắp nhiều khoản trống. Sau khi Bàng thị giao việc quản gia cho nàng, sinh kế của cả nhà đều do nàng lo liệu. Để có thể đứng vững ở Vệ gia, giành được chỗ đứng, không biết nàng đã phải nghĩ ra bao nhiêu cách để nghiên cứu việc kinh doanh cửa hàng nhằm xoay sở cho Vệ gia.

Chúc Ngâm Loan tự nhận mình đã cố gắng hết sức, cũng làm khá tốt, nhưng liệu có ai trong Vệ gia nhớ đến công lao của nàng không?

Nhớ lại những điều này, đầu nàng lại bắt đầu đau.

Ban chủ dẫn đường phía trước, đưa hai người xem qua một lượt nội viện và ngoại viện, sau đó hỏi Chúc Ngâm Loan muốn xem kịch ở đình viện hay trong phòng riêng.

“Bên ngoài thoáng đãng hơn, cứ xem ở ngoài đi.”

“Được.” Ban chủ lại hỏi về sở thích và những điều nàng kiêng kỵ, rồi sai người mang trà nước điểm tâm lên: “Sân ngoài có chỗ hóng mát, đã đặt quạt gió rồi, nương tử không cần lo lắng bị oi bức.”

“Đa tạ.” Rạp hát này làm việc thật chu đáo, hoàn toàn không có gì để chê trách.

Không chỉ vậy, mấy vở kịch được diễn hôm nay đều rất hợp sở thích của nàng.

Ban đầu nàng chỉ định xem một vở rồi về, nhưng không ngờ, chẳng mấy chốc đã xem đến ba vở rồi.

Đặc biệt là vở cuối cùng, “Sướng Xuân Viên”. Vở kịch này ít người biết đến, là vở nàng thấy được trên một bản in đơn lẻ từ nhiều năm trước, cuốn sách đó chỉ có nửa phần đầu, nửa phần sau đã bị thất lạc.

Mặc dù đã qua rất nhiều năm, nhưng vở kịch được viết rất hay, có thể nói là khúc chiết uyển chuyển. Nàng từng tự mình thử tưởng tượng phần sau, nhưng vì không thấy được nên luôn cảm thấy chưa hài lòng, vì vậy đã ghi nhớ suốt bao nhiêu năm, không ngờ hôm nay lại được xem trọn vẹn.

Sự tiếc nuối nhiều năm được bù đắp, tâm trạng của Chúc Ngâm Loan tốt hơn hẳn, khi vở kịch kết thúc, nàng và Minh Nha nhẹ nhàng vỗ tay.

Hai chủ tớ xem chăm chú, hoàn toàn không để ý đến lầu gác của rạp hát, nơi ô cửa sổ hé mở, một nam tử tuấn mỹ cao ráo đứng đó nhìn xuống khuôn mặt nàng.

Nàng chuyên tâm nhìn lên sân khấu, hắn cũng chuyên tâm nhìn vào sườn mặt dịu dàng, tĩnh lặng của nàng.

Thấy mặt nàng giãn ra, khóe môi mỏng của nam nhân cũng hơi nhếch lên.

Sau ba vở kịch, trời đã hơi tối rồi, Chúc Ngâm Loan định bụng đi dạo thêm một lát rồi sẽ quay về.

Nhưng các tiểu sinh trên sân khấu lại diễn thêm một vở kịch nữa, nàng còn chưa kịp hỏi, Minh Nha đã lên tiếng trước: “Tiểu thư, là Hạ Phương Đản!”

Vở kịch này không chỉ náo nhiệt mà còn sinh động và thú vị hơn, hoàn toàn khác biệt so với ba vở trước.

Chúc Ngâm Loan nhất thời xem đến mê mẩn, khi hoàn hồn thì vở kịch đã kết thúc.

Ban chủ gánh hát sai người mang mì trường thọ lên, cười nói: “Nghe nói hôm nay là sinh thần của nương tử, xin chúc nương tử tuổi xuân vô ưu, năm năm an lạc.”

“Cái này...” Chúc Ngâm Loan sững sờ.

“Món mì này không đáng giá, chỉ là để lấy may mắn thôi, xin nương tử đừng chê.” Ban chủ đưa đôi đũa bạc qua.

Minh Nha thay Chúc Ngâm Loan nhận lấy, rồi thay nàng nói lời cảm tạ.

“Tiểu thư, gánh hát này không tệ, mì làm cũng ngon lắm, người có muốn nếm thử không?”

Chúc Ngâm Loan nhìn bát mì nước tượng trưng cho sự trường thọ, lại cảm thấy có chút quen thuộc.

Trước đây nàng chưa từng ăn món mì trường thọ này, nhưng tại sao lại cảm thấy món mì này... Hình như rất quen thuộc chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc