Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 210: “Loan Nhi Có Hài Lòng Không?” (1)

Trước Sau

break

Phụng An công chúa vừa nói ra lời này, đừng nói là Chúc Ngâm Loan đang bị nàng ta nhìn chằm chằm giật mình, ngay cả Thẩm Khấu Ngọc và hai tỷ muội Thi gia cũng ngây người.

“Chuyện này liên quan gì đến ca ca?” Thẩm Khấu Ngọc là người phản ứng đầu tiên, lập tức phản bác cho Thẩm Cảnh Trạm.

Nàng ấy rót trà cho Phụng An công chúa. Phụng An công chúa hỏi có phải là trà Thanh Lục Sơn Giản không, nếu phải thì nàng ta không uống, nàng ta chỉ uống trà Lục An.

“Công chúa đại giá quang lâm, tất nhiên ta đã chuẩn bị trà Lục An mà người thích nhất rồi, nào dám chậm trễ.”

Chúc Ngâm Loan nghe giọng điệu của Thẩm Khấu Ngọc, biết ngay mối quan hệ giữa hai người thật sự rất thân thiết.

Dù Thẩm gia đứng đầu trong số cao môn thế gia, nhưng cũng không thể tranh giành với hoàng tộc, suy cho cùng quân thần khác biệt.

Tuy tiếng tăm của Phụng An công chúa ở Kinh Thành không tốt, nhưng thân phận tôn quý của nàng ta vẫn ở đó, quan trọng hơn là, nàng ta rất được Thánh thượng sủng ái. Có sự sủng ái của Thiên tử, đừng nói là Kinh Thành, ngay cả thiên hạ cũng có thể đi ngang.

Tính cách của Phụng An công chúa phóng khoáng. Trước kia khi chưa biết Thẩm Khấu Ngọc xuống Lưu Châu là để cứu trợ thiên tai, Chúc Ngâm Loan thật sự lo lắng nang ấy và Phụng An công chúa qua lại thân thiết, nàng sẽ khó đối phó và chung sống với đối phương, nhất là khi nghe người ta nói Phụng An công chúa cũng ngưỡng mộ Thẩm Cảnh Trạm.

Nhưng sau khi gả vào Thẩm gia, chung sống với Thẩm Khấu Ngọc một thời gian, biết nàng ấy nghĩ sao nói vậy, là người có cá tính, nàng cũng yên tâm. Quan trọng là Thẩm Khấu Ngọc sảng khoái như vậy thì có lẽ Phụng An công chúa cũng sẽ không tệ.

Chúc Ngâm Loan còn nghe Thẩm Khấu Ngọc nói rằng, phần lớn tiền bạc nàng ấy xuống Lưu Châu cứu trợ thiên tai đều do Phụng An công chúa cấp. Không chỉ vậy, nàng ta còn giúp nàng ấy mở thông không ít con đường, giải quyết rất nhiều phiền phức.

Hai người họ đã làm rất nhiều việc tốt giúp nước lợi dân trong thầm lặng, nhưng chưa bao giờ cần thanh danh tốt. Đừng nói là thanh danh, vì chuyện nuôi nam sủng, Phụng An công chúa ở Kinh Thành gần như là tai tiếng khắp nơi, luôn có rất nhiều người nói xấu sau lưng nàng ta, chỉ là vì ngại thân phận của nàng ta nên không dám làm ầm ĩ ra mặt, mà nàng ta cũng chưa bao giờ giải thích.

Vì vậy, Chúc Ngâm Loan đối với Phụng An công chúa cũng không khỏi ngạc nhiên, thậm chí còn có chút tò mò.

Hôm nay gặp đối phương, thật sự là phi phàm.

Nghe Thẩm Khấu Ngọc nói, trước đó nàng ta vừa thu nhận một con hát vào phủ công chúa, đối phương không mấy vui vẻ, Phụng An công chúa mất kiên nhẫn nhưng lại thích, thế là trực tiếp dùng chút thủ đoạn, giở trò cưỡng đoạt.

Không ngờ lại gây ra sóng gió, trên triều đình bị quan lại dâng tấu buộc tội. Thánh thượng thì nói không có gì, chỉ là Thái hậu biết chuyện này rất bất mãn, lập tức ra mặt quản thúc, cấm túc Phụng An công chúa. Nếu không phải Thẩm Khấu Ngọc kết thân, e rằng nàng ta vẫn chưa được thả ra.

Chúc Ngâm Loan vẫn đang nghĩ, rốt cuộc tPhụng An công chúa nói câu này là có ý gì?

Nàng ta đã nhắc đến Thẩm Cảnh Trạm. Tuy lời nói nghe có vẻ kỳ lạ, mà lại còn vừa nói vừa nhìn nàng, nhưng Chúc Ngâm Loan lại không cảm nhận được sự thù địch từ đối phương.

Chúc Ngâm Loan suy đi nghĩ lại, quyết định không lên tiếng, nhưng dường như Phụng An công chúa không có ý định dừng chủ đề này lại. Sau khi uống trà, nàng ta trả lời Thẩm Khấu Ngọc trước, nói sao lại không thể: “Chuyện này nếu xét theo việc ngư ông đắc lợi mà nói, Thẩm Thế tử không có lợi sao?”

Thẩm Khấu Ngọc tặc lưỡi: “Chỉ là một vụ kiện của Vệ gia thôi, ca ca có lợi gì chứ, không rước họa vào thân đã là may rồi. Công chúa đừng có nói bậy trước mặt tẩu tẩu của ta đấy.”

Thẩm Khấu Ngọc quay lưng về phía Chúc Ngâm Loan, nháy mắt ra hiệu cho Phụng An công chúa, ra hiệu nàng ta đừng nói lung tung. Đây là Thẩm gia, khắp nơi đều là tai mắt của ca ca nàng ấy, lỡ như truyền đến tai ca ca, chọc giận hắn thì không hay đâu.

Nghe vậy, Phụng An công chúa chỉ cười mà không nói, ánh mắt vẫn nhìn Chúc Ngâm Loan. Nàng bị nàng ta nhìn đến mức cảm thấy hơi gượng gạo và lo lắng một cách khó hiểu.

Một lát sau, sau khi Phụng An công chúa ngồi xuống, một tay chống cằm, lại hỏi Chúc Ngâm Loan: “Thiếu phu nhân nói có phải không?”

Đã hỏi đến tận mặt rồi, cho dù nàng có giả vờ không thấy đến mấy cũng không thể không đáp lại. Chúc Ngâm Loan chưa nghĩ ra lời lẽ thích hợp, vốn định cười lịch sự rồi thôi.

Nhưng nàng còn chưa kịp cười, tỷ tỷ Thi gia Thi Tòng Vi đã vội vàng lên tiếng hòa giải: “Loan Nhi muội muội đã ở trong nội trạch lâu rồi, cũng không rõ những chuyện này lắm, chuyện Vệ gia cũng là do bọn ta nói nên muội ấy mới biết, công chúa chớ trách... Tiểu muội, muội nhìn tờ danh sách này xem, ta có viết sai sót chỗ nào không?”

Thi Tòng Uyển cũng nhân cơ hội đưa bút lông sói qua, đứng dậy đổi chỗ với Chúc Ngâm Loan, gián tiếp “chặn” ánh mắt của Phụng An công chúa đang nhìn nàng.

Thẩm Khấu Ngọc hắng giọng, nhân lúc hỗn loạn lại đưa mắt ra hiệu cho Phụng An công chúa, ý bảo nàng ta đừng nhắc đến chuyện Vệ gia nữa.

Trên đường đến nàng ấy đã nói rõ với nàng ta rồi, trước mặt Chúc Ngâm Loan phải kiềm chế một chút, đừng nói lung tung gì cả, nhất là chuyện của ca ca, bởi vì trước mặt nàng, ca ca là người ôn hòa lễ độ bậc nhất.

Lúc đó tuy Phụng An công chúa cười khẩy, song vẫn hỏi nàng ấy là hắn ôn hòa lễ độ thế nào? Thẩm Khấu Ngọc không nói rõ được, chỉ nói tóm lại là không giống như khi ở trước mặt người khác.

Sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Thẩm Khấu Ngọc lặng lẽ nhắc nhở nàng ta đừng quên những chuyện đã hứa khi đến. Lần này Phụng An công chúa nể mặt, đặt chén trà xuống, nói: “Trà Lục An hôm nay pha rất ngon, Khấu Ngọc muội muội rót cho ta thêm một chén nữa được không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương