Mặc dù đã cân nhắc rất lâu trong lòng, nàng vẫn vô thức hạ thấp vị thế của mình: “Thiếp không hề có ý nghi ngờ phu quân, chỉ là Giảo Huệ bên cạnh thiếp thấy phu quân lấy miếng vải đi nên thiếp mới hỏi thăm.”
Lời giải thích của nàng khiến Vệ Như Trác lập tức cảm thấy nhạt nhẽo. Ban đầu hắn ta cứ nghĩ Chúc Ngâm Loan muốn gây chuyện với mình, không, là chất vấn hắn ta.
Nhưng lời nàng nói ngay cả chất vấn cũng không tính, chỉ là thăm dò một cách cẩn thận.
Nàng vẫn luôn như vậy, khiến người ta cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
“Là ta bảo người lấy đi.”
“Ừm.” Nàng cũng không hỏi hắn ta lấy đi để làm gì sao?
Vệ Như Trác đợi một lúc, nàng vẫn không lên tiếng.
Sợ nàng lại suy diễn lung tung, hắn ta dứt khoát nói với nàng: “Hôm đó ta trở về gặp tiểu nha hoàn bên cạnh trưởng tỷ của nàng, nghe nha đầu đó nói nàng đến phủ thăm hỏi mà không mang theo quà mừng. Ta thấy nàng để trên bàn nên sai người mang đi. Có điều quà mừng này được chuyển qua tay Lạc đại nhân, xem như là tâm ý an ủi của nàng với tư cách là muội muội.”
Hắn ta đã nói dối, không phải ngẫu nhiên mà gặp, mà là tiểu nha hoàn của Chúc Trầm Đàn đến tìm hắn ta, hỏi thăm tung tích Lạc Huyên.
Tiểu nha hoàn đó kể rằng Chúc Trầm Đàn đã chịu bao nhiêu ấm ức, rồi lại nhắc đến những điều tốt đẹp hắn ta từng làm trước đây. Chỉ tiếc là người của Lạc gia đã để mắt đến cô nương Chúc gia, Chúc gia buộc phải gả nàng ta đi, khiến hai người lỡ mất duyên phận.
Tiểu nha hoàn ấy khóc lóc đến mức Vệ Như Trác tâm phiền ý loạn. Tình cảm nhiều năm của hai người, nay lại lỡ mất, trong lòng hắn ta cũng dậy sóng, bèn tìm cớ trở về, mượn miếng vải đó để gửi thêm cho nàng ta vài món đồ yêu thích.
Huống hồ, cho dù là thông qua tay Lạc Huyên, dùng danh nghĩa của Chúc Ngâm Loan để chuyển tặng, song rốt cuộc hắn ta và Chúc Trầm Đàn cũng là người từng bàn tính chuyện hôn sự, làm sao không bị người đời chê bai được.
Một lời nói dối đầy sơ hở như vậy, Chúc Ngâm Loan lại tin.
Nàng xin lỗi hắn ta, nói rằng không nên hỏi. Vệ Như Trác nhân cơ hội lớn tiếng trở mình, có chút bực bội cố tình che đậy: “Nếu đã biết hết rồi thì nàng hài lòng thì nghỉ ngơi sớm đi.”
Nhưng hắn ta không hề biết rằng vẻ cô đơn trên khuôn mặt Chúc Ngâm Loan trong bóng tối lại rõ ràng đến thế.
Đêm đó, Chúc Ngâm Loan ngủ không ngon giấc.
Hôm qua trò chuyện không vui, sáng sớm Vệ Như Trác cũng không nói gì với nàng. Hắn ta không mở lời, Chúc Ngâm Loan lại đang khó chịu trong người nên càng không có ý định nói chuyện.
Sau khi rửa mặt chải đầu và dùng bữa sáng, nàng theo hắn ta đến chỗ Bàng thị thỉnh an.
Bàng thị thấy Vệ Như Trác thì rất vui, còn nói thái y quả là bậc diệu thủ hồi xuân*, hôm qua bà ta ngâm thuốc tắm, dù mưa ta gió lớn cũng không bị đau đầu, ngủ rất an ổn.
(*)Chú thích: Khen ngợi y sư tài giỏi, chữa trị được bệnh năng.
Sau đó bà ta lại hỏi công việc của Vệ Như Trác đã xong chưa, nghe Vệ Như Trác nói sắp xong rồi, bà ta cũng vui mừng, bảo hắn ta nên về nhà thường xuyên hơn, dù bận đến mấy cũng không thể cả ngày không thấy bóng dáng.
Câu nói này rất có thâm ý, từng câu từng chữ đều đang ám chỉ chuyện con cái.
Vệ Như Trác trầm ngâm một lát, sau đó hắn ta nói đã để mẫu thân phải lo lắng rồi.
Lòng Chúc Ngâm Loan chìm xuống đáy vực.
Sau khi ra khỏi Đình Vũ Các, Vệ Như Trác dẫn theo tiểu tư rời đi.
Mấy ngày sau, Vệ Như Trác thật sự về sớm hơn, nhưng giữa hai người vẫn cực kỳ kiệm lời.
Ngược lại, Phương Chủng Nguyệt lại thân thiết với hắn ta hơn nhiều. Khi hắn ta tắm rửa sẽ gọi nàng ta hầu hạ, bởi vì tiểu nha hoàn đó sẽ giúp hắn ta xoa bóp vai, xương và trán.
Trong lòng Chúc Ngâm Loan rất khó chịu, nhưng nàng vẫn phải tỏ ra rộng lượng, bởi vì Bàng thị đã cho người theo dõi bên này.
Nàng càng ngày càng trầm mặc, vì tâm trạng không tốt nên cơ thể hồi phục cực kỳ lâu.
Đến ngày sinh thần của nàng, mọi thứ vẫn như thường lệ, sáng sớm Vệ Như Trác không nói gì cả, Chúc Ngâm Loan biết ngay hắn ta thật sự không nhớ, phải nói là, hắn ta không để tâm.
Vệ Như Trác dùng bữa sáng xong rồi rời đi, Chúc Ngâm Loan cảm thấy rất buồn, bèn dẫn Minh Nha ra ngoài dưới danh nghĩa đi tuần tra cửa hàng.
Dọc đường đi, Minh Nha luôn an ủi nàng.
Chúc Ngâm Loan chỉ cười, nhưng nụ cười lại chua chát, nỗi buồn bã trong đáy mắt không thể nào tan đi được.
“Tiểu thư, nô tì nghe nói Kinh Thành có một gánh hát mới đến, chi bằng người đi xem thử đi?”
“Trước đây chẳng phải người rất thích nghe hát sao?”
Nàng vốn dĩ không muốn đi, nhưng không cưỡng lại được sự nhiệt tình của Minh Nha, đành đi theo.
Nhưng ai ngờ gánh hát lại đông khách, còn cần phải xếp số trước. Minh Nha khẩn cầu người ta, nói hôm nay là sinh thần của tiểu thư nhà mình, chỉ xin được chen vào xem một vở kịch thôi, không cần biết xem gì, chỉ muốn có chút náo nhiệt.
Người sắp xếp vở kịch nói không được, Chúc Ngâm Loan đang định kéo Minh Nha rời đi, chợt có một người chạy ra từ bên trong, người sắp xếp vở kịch vội vàng đứng dậy cung kính gọi là ban chủ.
(*) Ông bầu của gánh hát.
Ban chủ hớn hở chào đón Chúc Ngâm Loan, nói: “Có thời gian rảnh mà, hôm nay nương tử muốn xem vở kịch nào?”