Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 45.7

Trước Sau

break

Chúc Ngâm Loan còn đang nghĩ câu nói trước đó của Thẩm phu nhân có ý gì, không ngờ bà ấy đổi giọng, đột nhiên nhắc đến việc xem sổ sách quản gia, khiến nàng ngẩn người một lát.

“Sao vậy, ngươi không muốn sao?” Thẩm phu nhân không đợi nàng trả lời.

Chúc Ngâm Loan chạm phải ánh mắt của Thẩm phu nhân, lại vô thức nhìn Thẩm lão thái thái. Đối phương không hề ngạc nhiên, rõ ràng là đã biết, ngầm đồng ý rồi.

Nàng lại nhìn sang Thẩm Cảnh Trạm, hắn lên tiếng: “Trong nhà tự nhiên có tiên sinh và các ma ma quản sự tính toán sổ sách mà.”

“Loan Nhi không muốn đi thì không đi, nếu muốn đi, cũng có thể theo mẫu thân học cho vui.”

Học cho vui? Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái nghe thấy câu này, không hẹn mà cùng bất mãn liếc Thẩm Cảnh Trạm.

Đây là cơ hội tốt để gần gũi, Chúc Ngâm Loan không có lý do gì để từ chối, nàng đồng ý.

“Đa tạ mẫu thân, tức phụ nhất định sẽ theo người học tập thật đàng hoàng.” Nàng cung kính nói.

Thẩm phu nhân đáp: “Ừ.”

Trong bữa tối sau đó, ngoại trừ việc Thẩm lão thái thái thúc giục hai người sinh con ra thì cũng không còn chuyện gì lớn nữa.

Sau bữa ăn, tiểu nha hoàn nói Thẩm Hầu gia đã đi tiếp khách về, không may uống hơi nhiều rượu, Thẩm phu nhân bèn rời đi trước.

Chúc Ngâm Loan hầu hạ Thẩm lão thái thái uống thuốc bắc, đợi bà nằm xuống rồi mới cùng Thẩm Cảnh Trạm rời đi.

Đêm tối tĩnh mịch, Thẩm Cảnh Trạm đưa nàng đi dạo quanh Vận Mai Đường bên phía Thẩm lão thái thái.

Tiết trời này dĩ nhiên hoa mai chưa nở, nhưng có hồ sen cá chép đỏ, đủ loại chủng loại khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt. Số lượng cá chép đỏ rất nhiều, con nào con nấy cũng béo mập, to lớn. Chúng tranh nhau bơi lội trong hồ sen, bên cạnh treo đèn lưu ly, ngắm cá dưới ánh đèn thật có phong vị riêng.

Chúc Ngâm Loan ngồi xổm cho cá ăn, Thẩm Cảnh Trạm thì giúp nàng bưng khay thức ăn cho cá, ôn tồn giảng giải cho nàng về các chủng loại cá chép.

Hôm nay, Thẩm Cảnh Trạm tắm rửa xong không đến thư phòng, ngược lại còn lên giường trước cả Chúc Ngâm Loan.

Nàng thoa xong ngọc lộ dưỡng da rồi mới đi tới, đám tiểu nha hoàn dập tắt nến, đốt hương rồi lui ra ngoài.

Bên trong màn trướng khá u tối.

Lúc Chúc Ngâm Loan đi tới đã rất cẩn thận, Thẩm Cảnh Trạm cũng chưa nghỉ ngơi, đôi chân hắn quá dài, lúc đứng dậy nhường chỗ cho nàng lại không đề phòng khiến nàng vấp phải chăn đệm.

Nàng sắp ngã nhào sang phía bên kia thì lại được hắn tóm lấy cổ tay, kéo vào lòng.

Đôi gò bồng đảo trắng ngần như tuyết va vào lồng ngực nam nhân, trong nháy mắt lập tức biến dạng. Quan trọng hơn là, nàng còn chạm vào nơi không nên chạm.

Chúc Ngâm Loan thốt lên một tiếng “A”, nam nhân đang ôm lấy nàng cũng hít ngược một hơi khí lạnh.

“Xin, xin lỗi.” Nàng lúng túng lồm cồm bò dậy.

Nhưng nệm gấm thật sự quá mềm quá trơn, giống như chăn đệm làm từ nước vậy, trong lúc hoảng loạn, nàng lại vấp thêm một cái nữa. Chúc Ngâm Loan không nhịn được mà ngượng đến đỏ mặt, Thẩm Cảnh Trạm ôm lấy eo nàng, cười khẽ.

Tiếng cười lọt vào tai nàng, cảm giác tê dại kia lại trỗi dậy, hơi thở của nàng bắt đầu không ổn định, nàng còn ngửi thấy mùi hương trên người hắn. Thoang thoảng, vô cùng thanh khiết.

Nàng cắn môi, dưới lòng bàn tay đang chống để ngồi dậy là cơ bụng rắn chắc của nam nhân, còn có... Đường nhân ngư*.

(*) Phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành hình chữ V.

Cơ bụng của hắn thật sự quá cứng cáp. Nếu nắm tay đấm xuống, e là còn làm đau tay nàng.

Quan trọng là, người hắn rất... Nóng. Quả thật là nóng bỏng vô cùng.

Chúc Ngâm Loan thu tay lại, nhưng lại bị nam nhân nắm lấy cổ tay nàng kéo qua, nằm sấp trên lồng ngực hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc