Hắn kéo tay nàng, đan chặt tay nàng.
Chúc Ngâm Loan vốn dĩ đã cụp mắt, thời khắc này nàng nhìn rõ bàn tay thon dài như ngọc, các đốt ngón tay rõ ràng của hắn luồn qua kẽ tay nàng, nắm chặt lấy tay nàng. Mười ngón tay đan vào nhau, nàng chỉ cảm thấy sự thân mật đến mức dính chặt không thể tách rời.
Sự xao động vừa rồi của nàng còn chưa tan đi, thời khắc này thậm chí nàng còn không dám động đậy. Nàng chỉ có thể cố hết sức chuyển chủ đề: “Vừa rồi ta thất lễ, xin phu quân chớ trách tội.”
Đây là lần đầu tiên nàng “ăn nói lung tung” ngay khi tỉnh táo, còn nói nhiều lời như vậy. Nghĩ lại lúc trước, khi nàng ở Vệ gia bị ép đến đường cùng, nàng cũng chỉ nói một câu muốn hòa ly, ngoài ra không nói gì thêm. Lúc đó, nàng cảm thấy rất mệt mỏi, hoàn toàn không muốn tốn nước bọt.
Hiện giờ, nàng cũng không rõ, vì sao mình lại không giữ được vẻ đoan trang trước mặt Thẩm Cảnh Trạm? Thậm chí còn khóc.
Có lẽ là vì hắn thật sự là đồng minh của nàng, hắn biết rất nhiều điều khó nói của nàng, biết quá khứ của nàng. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy sự khó xử của nàng, trước đây ở nha môn hữu ty, nàng bị người ta áp lên ghế dài thi hành hình trượng, cũng là hắn cứu nàng.
Cho nên, nàng cũng có chút liều lĩnh như vậy. Nhưng nếu chỉ là đồng minh, nàng và hắn lại thân mật như vậy... Ví dụ như bàn tay đang nắm lấy nhau lúc này. Hắn nói chuyện thì cứ nói chuyện, còn nắm tay nàng làm gì?
“Ta đi rửa mặt, chàng... Chàng buông ta ra trước đi.” Nàng tìm một cái cớ.
Ai ngờ Thẩm Cảnh Trạm lại đứng dậy dắt nàng đi rửa mặt, hắn còn vắt khăn cho nàng lau mặt lau tay. Đến khi trang điểm, Chúc Ngâm Loan thừa dịp hắn vắt khăn thì lập tức gọi Minh Nha.
Biết tâm tư nhỏ của nàng, Thẩm Cảnh Trạm cũng chỉ hơi nhếch môi.
Khi rời đi thay y phục, hắn nói với nàng rằng sức khỏe Thẩm lão thái thái không tốt, đã mời thái y xem qua rồi, chỉ là chứng đau nửa đầu. Nhưng hôm nay bọn họ phải qua đó dùng bữa tối, trò chuyện cho bà khuây khỏa.
Chúc Ngâm Loan nghe xong, trong lòng nghĩ e rằng không đơn giản như vậy, còn có chuyện Chu phu nhân đến nhà hôm nay, có lẽ Thẩm lão thái thái muốn dò hỏi. Có điều nàng không nói ra, chỉ gật đầu đồng ý.
Sau khi trang điểm xong, Chúc Ngâm Loan bảo tiểu nha hoàn chuẩn bị một ít thuốc bổ gói lại mang theo.
May mà vừa rồi nàng không khóc dữ dội, chỉ cần thoa phấn lên là không thấy nữa, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Bữa tối hôm nay, Thẩm phu nhân cũng có mặt. Sắc mặt bà ấy vẫn như thường lệ, cứ như hôm nay chưa từng gặp Chu phu nhân vậy, nhưng Chúc Ngâm Loan không dám lơ là. Nàng biết Thẩm phu nhân không giống Chu phu nhân và Bàng thị thường hay lộ vẻ mặt ra ngoài.
“Đến rồi à?” Thẩm lão thái thái nhướng mắt nhìn sang, để lão ma ma đỡ mình đứng dậy.
Chúc Ngâm Loan bảo tiểu nha hoàn dâng lễ vật lên, đích thân đi tới dìu Thẩm lão thái thái cùng lão ma ma.
Đối phương nhìn nàng tiến lại gần, động tác đứng dậy khựng lại, bà quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn hơi cúi của nàng, nói một câu: “Chỉ là tới dùng bữa tối thôi, hà tất phải mang lễ vật?”
“Sức khỏe tổ mẫu không tốt, tôn tức không thể thường xuyên tận hiếu bên cạnh, chỉ có thể mang chút lễ mọn để bù đắp phần nào, xin người đừng giận.”
Đúng là một kẻ miệng ngọt biết ăn nói. Thẩm lão thái thái cười khẽ, đặt cổ tay vào tay Chúc Ngâm Loan, để nàng dìu mình.
Thẩm phu nhân đứng bên cạnh nhìn động tác của nàng, cũng không nói gì. Trước đó bà ấy có thiện cảm với Chúc Ngâm Loan, nhưng hôm nay bộ mặt của Chu thị thật sự đáng ghét. Bây giờ cho dù cử chỉ lời nói của nàng có thuận mắt, bà ấy cũng không thích nổi.
Sau khi nhập tiệc, quả nhiên Thẩm lão thái thái nhắc đến chuyện Chu phu nhân đến phủ hôm nay. Bà không nói quá nhiều, thần sắc trông cũng bình thường, chỉ hỏi Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm: “Hai đứa đã nghĩ kỹ khi nào về Chúc gia một chuyến chưa?”