Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 45.3

Trước Sau

break

Tuy nói là vậy, nhưng... Hình như giữ gìn... Thể diện, thật sự rất khó. Nàng có thể tự đối phó được không, nếu được thì đã không cần phải gả vào Thẩm gia rồi.

Chúc Ngâm Loan sau khi nhắc về chuyện vụ án thì im lặng một lúc, khi mở miệng lần nữa, giọng nói nàng vẫn bình tĩnh dịu dàng, song lại ẩn giấu sự quật cường nghẹn ngào khó ai nhận ra. Đầu nàng cũng hơi cúi xuống, hàng mi dài ướt đẫm.

Nam nhân nhìn nàng, chợt thấy lòng mình rung động. Cô nương trước mặt nói: “Lúc đầu ta rời khỏi Vệ gia đều là do nhà mẹ đẻ và nhà chồng ép buộc, phụ thân và đích mẫu muốn gả trưởng tỷ vào, cùng ta hầu hạ Vệ Như Trác, ta không muốn...”

“Mối nhân duyên giữa ta và Vệ Như Trác vốn dĩ là để lấp vào chỗ trống sau khi trưởng tỷ trong nhà trèo cao được Lạc gia. Phụ thân lo lắng việc từ hôn với Vệ gia sẽ bị người ta chê cười... Nên mới để ta gả qua...”

“Ai ngờ sau bốn năm, trưởng tỷ lại hòa ly với Lạc Huyên, còn Vệ gia thì liên tục thăng tiến. Trưởng tỷ đổi ý, Vệ Như Trác cũng vẫn thích trưởng tỷ. Phụ thân và đích mẫu dẫn trưởng tỷ vào cửa, lại nói là ta chiếm đoạt nhân duyên vốn thuộc về nàng ta, nên trả lại cho nàng ta. Đích mẫu và mẹ chồng đều châm chọc ta không thể sinh con, để trưởng tỷ vào cửa giúp khai chi tán diệp là phúc của ta...”

Nói đến đây, Chúc Ngâm Loan không khỏi cười khẩy tự giễu: “Vệ Như Trác cũng không đứng về phía ta...”

Giọng nàng càng lúc càng mơ hồ nhỏ dần, ngay khi Thẩm Cảnh Trạm cho rằng nàng sẽ khóc, nàng dừng lại một lúc, lại bình tĩnh trở lại. Đầu hơi cúi xuống cũng ngẩng lên, nước mắt trong mắt nàng vẫn chưa hoàn toàn rút đi, nàng nhìn hắn.

“Ta thật sự không thể đồng tình với cái trò hùa nhau bắt nạt ta của bọn họ, cho nên ta không đồng ý, tự xin hòa ly. Vệ Như Trác cảm thấy ta không biết điều, không muốn hòa ly, thế là hưu ta.”

“Ngày ta rời khỏi Vệ gia, chính miệng phụ thân và đích mẫu nói với ta là muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta, sau này coi như không có nữ nhi như ta, không cho ta vào cửa Chúc gia. Ta mua một nơi để sống ở Kinh Thành, mẹ chồng vẫn không chịu buông tha, từng bước ép sát, chuyện sau đó... Chàng cũng biết rồi.”

“Cho nên, ta không muốn chàng tươi cười chào đón Chu phu nhân, còn gọi bà ta là nhạc mẫu.”

“Ta không muốn Chúc gia trèo cao Thẩm gia, không muốn có thêm bất kỳ dây dưa nào với bọn họ...”

Sau khi nói xong, ánh sáng yếu ớt trong mắt nàng dần tắt ngấm.

Hắn liếc nhìn đôi mắt đang đối diện với mình, nàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt đã tích tụ từ lâu, im lặng bình ổn lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Thấy nàng như vậy, Thẩm Cảnh Trạm thầm thở dài, ôm nàng vào lòng.

Chúc Ngâm Loan ngẩn người. Lồng ngực nam nhân rộng lớn vô cùng, ngay khoảnh khắc hắn ôm lấy nàng, sự ấm áp đã bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng. Bàn tay to lớn của hắn ôm lấy eo nàng, một tay khác nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.

Thẩm Cảnh Trạm đang dỗ nàng sao? Hình như là vậy.

Ở nơi người trong lòng không nhìn thấy, vẻ đau lòng trên khuôn mặt tuấn tú của nam nhân hoàn toàn lộ rõ, không chút che giấu. Sự âm trầm trong đáy mắt hắn cũng không hề giấu diếm. Nhưng giọng điệu hắn thốt ra lại rất dịu dàng: “Loan Nhi, ý của nàng, ta đều hiểu.”

Hắn đều hiểu, vậy tại sao còn phải... Chúc Ngâm Loan còn chưa kịp hỏi ra, nam nhân đã nói tiếp: “Nhưng một người thông minh như nàng, sao lại không rõ... Đạo lý “dương thang chỉ phí, khứ hỏa trừu tân*” chứ?”

(*) Ý nghĩa: “thêm nước để ngăn nước sôi, rút củi để tắt lửa”, là một câu tục ngữ Trung Quốc có nghĩa là để giải quyết một vấn đề, người ta nên giải quyết nguyên nhân gốc rễ hơn là thực hiện các biện pháp tạm thời. Tương đương với câu “diệt cỏ phải diệt tận gốc”.

Huống chi, Chúc gia và Vệ gia đều không bị trừng phạt, chỉ bị đuổi đi thì chẳng phải là quá dễ dàng sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc