Minh Nha lặp lại những lời vừa rồi, chút buồn ngủ ít ỏi còn sót lại của Chúc Ngâm Loan lập tức tan biến. Nàng cau mày, trong đầu nghĩ đến việc Chu phu nhân đã tìm đến Thẩm gia ngay lúc nàng đang ngủ trưa.
“Tiểu thư, người đừng lo lắng, bà ta đã bị Thế tử gia đuổi đi rồi.” Minh Nha an ủi nàng, nói tuy Chu phu nhân đã đến, nhưng không lâu sau Thẩm Cảnh Trạm đã đưa người ra ngoài, không hề làm ầm ĩ, ngược lại còn hòa khí.
Tại sao Thẩm Cảnh Trạm không gọi nàng dậy mà một mình ứng phó chứ?
“Ngài ấy đã nói gì?” Chúc Ngâm Loan hỏi.
“Nội tình cụ thể như thế nào, nô tì không rõ. Nô tì chỉ biết Chu phu nhân đến, là Thẩm phu nhân tiếp đón. Thẩm phu nhân phái người qua gọi Thế tử gia đến chính sảnh tiếp chuyện với bà ta, lúc đó người vừa mới ngủ chưa được bao lâu.”
“Tiểu nha hoàn mà mẫu thân phái đến không gọi ta sao?” Nàng nhạy bén hỏi.
Minh Nha lắc đầu: “Chỉ gọi Thế tử gia thôi.”
Chúc Ngâm Loan im lặng: “...” Chúc gia là nhà mẹ đẻ của nàng, người Thẩm gia chắc chắn rõ ràng. Chu phu nhân đến tận cửa, mà Thẩm phu nhân chỉ gọi Thẩm Cảnh Trạm, không gọi nàng.
Rõ ràng... Hoặc là không coi nàng ra gì, hoặc là Thẩm phu nhân tức giận, nhắc đến nàng là bực.
Trước đó đám côn đồ du côn mà Chu phu nhân tìm đến cũng là Thẩm Cảnh Trạm đi xử lý, dù hắn đã rõ tính nết của người Chúc gia như thế nào, nhưng việc Chu phu nhân đích thân tìm đến cửa vẫn khiến trong lòng Chúc Ngâm Loan dằn vặt khó chịu. Huống chi không chỉ có hắn, mà còn có cả Thẩm phu nhân.
Tuy Hầu phủ chỉ có người của Đại phòng ở, nhưng nàng và Thẩm Cảnh Trạm mới thành thân, những phòng khác của Hầu phủ ai mà không dòm ngó bên này? Hơn nữa, người của Đại phòng Thẩm gia cũng không ít, chỉ riêng di nương thôi cũng đã có mấy người, thêm cả các vị công tử tiểu thư thứ xuất, là một đám người đông nghịt.
Nàng vốn đã có ý muốn xây dựng mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu hòa thuận với Thẩm phu nhân, nhưng còn chưa nghĩ ra phải chính thức nghiêm túc tiếp xúc như thế nào, Chu phu nhân đã mò gặp bà ấy trước.
Nghĩ đến Chu phu nhân xưa nay thích hư vinh, luôn bày ra bộ mặt cao cao tại thượng gặp phải Thẩm phu nhân... Trong lòng Chúc Ngâm Loan không khỏi thở dài.
Nàng lại hỏi Thẩm Cảnh Trạm đi đâu rồi? Lúc này nàng nhất định phải sớm biết Chu phu nhân đến cửa đã nói những gì, mới có thể ổn định tâm trạng của nàng.
“Thế tử gia, ngài ấy...”
Minh Nha còn chưa nói xong, Chúc Ngâm Loan đã nhìn thấy Thẩm Cảnh Trạm từ hướng thư phòng đi tới.
“Loan Nhi tìm ta sao?” Ánh mắt nam nhân chứa ý cười, vẫn như dáng vẻ trước khi nàng ngủ.
Minh Nha biết rõ hai người có chuyện muốn nói, hành lễ xong thì thức thời dẫn theo tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh lui xuống.
Mọi người đều đã đi rồi, Chúc Ngâm Loan lập tức hỏi hắn rằng vừa rồi Chu phu nhân có đến không?
“Ừm.” Thẩm Cảnh Trạm gật đầu, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Không đợi Chúc Ngâm Loan tiếp tục hỏi, hắn đã chủ động kể lại những chuyện vừa xảy ra ở chính sảnh cho nàng nghe. Nghe xong, Chúc Ngâm Loan chớp mắt nói: “Đích mẫu tin sao?”
“Tin rồi.” Thẩm Cảnh Trạm đáp ừ.
Chu phu nhân thật sự tin hay là giả vờ tin? Bà ta đã đến tận cửa rồi, điều này có nghĩa là người Chúc gia đều đã biết, Chúc gia biết... E rằng Vệ gia cũng biết. Có điều thái độ của Thẩm Cảnh Trạm như vậy, rốt cuộc là hắn có ý gì? Chúc Ngâm Loan cúi đầu cân nhắc.
Rõ ràng hắn biết nàng không muốn có quá nhiều dính líu đến người Chúc gia. Hiện tại người thì đã đuổi đi rồi, nhưng người Chúc gia chắc chắn sẽ còn đến, chỉ vì một tiếng nhạc mẫu trong miệng hắn, Chu phu nhân không bám víu lấy Thẩm gia mới lạ. Bà ta sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy, đây chính là cơ hội tốt để dựa hơi nhà quyền quý cơ mà!
Hỏi thử xem người ở Kinh Thành này, ai mà không thèm khát quyền thế giàu sang của Thẩm gia, ai mà không muốn có chút quan hệ thân thích với người Thẩm gia chứ?