Đa số thời gian Chúc Ngâm Loan chỉ đứng bên cạnh lắng nghe, không hề xen vào.
Một lát sau, Vệ Thanh Ti sắp rời đi, Chúc Ngâm Loan đứng dậy tiễn.
Nàng ta thì đi thật, nhưng những thứ mang đến thăm hỏi thì để lại, mà người đi theo sau nàng ta cũng không đi.
Chúc Ngâm Loan nhận ra điều bất thường, nhưng không tùy tiện lên tiếng.
Bàng thị vẫy tay, bảo nàng tiến lên.
“Đây là người mà tiểu cô của ngươi chọn lựa, nói là tay chân lanh lợi, con người cũng thông minh. Thanh Ti thương ta bệnh tật, sợ hạ nhân chăm sóc không chu toàn nên đưa đến. Chỗ ta cũng đủ người rồi, ngươi đang quản chuyện nhà, không thể không có người giúp đỡ, ngươi đưa nha đầu này về bên cạnh mà sai bảo đi.”
Nói là sai bảo, e rằng là muốn... Chọn người thông phòng cho Vệ Như Trác.
Xem ra, những lời thái y nói khi bắt mạch cho nàng vẫn không thể khiến Bàng thị yên lòng.
Bà ta sốt ruột rồi.
Lời Bàng thị nói kín kẽ không chê vào đâu được, tóm lại đều là vì “thương xót” tức phụ là nàng, Chúc Ngâm Loan đành dẫn người về.
Khi Vân ma ma xoa bóp chân cho Bàng thị, bà ấy cũng nói đỡ giúp Chúc Ngâm Loan, khen nàng làm việc chu đáo không cần ai phải dặn dò: “Số thuốc này cũng do thiếu phu nhân đích thân dẫn người chạy đi mua cho người, thật là có lòng.”
Bàng thị thuận miệng ừ hử, nhìn lướt qua số thuốc đó, bảo tiểu nha hoàn mang xuống, cho vào bồn tắm thuốc theo lời dặn của thái y.
“Nha đầu đó làm việc thì đúng là có lòng, nhưng có lòng thì có ích gì, không giữ được trượng phu, không có con nối dõi, chẳng lẽ muốn Vệ gia ta phải gánh vác cho nó sao?”
Bàng thị nghe ra Vân ma ma đang nói đỡ cho Chúc Ngâm Loan, lập tức gạt đi.
Vân ma ma cũng không tiện nói thêm gì, liên quan đến con nối dõi của Vệ gia, Chúc Ngâm Loan không có thai thì không thể tránh khỏi chuyện này.
Trên đường trở về, Chúc Ngâm Loan hỏi han gia thế của nữ tử này, khi biết nàng ta họ Phương tên Chủng Nguyệt, nàng thoáng sững sờ, vì phương danh của trưởng tỷ nàng chính là Nguyệt Nguyệt.
Trưởng tỷ cảm thấy hai chữ Trầm Đàn không tốt, cho rằng đồng âm với Trầm Đàm mang ý không may mắn, nên đòi đổi, nhưng đích mẫu nói trong nước có trăng, trưởng tỷ là vầng trăng sáng, là viên ngọc quý trên tay mình, nên đã đặt hai chữ Nguyệt Nguyệt làm tên chữ cho trưởng tỷ.
Gia cảnh trong sạch, rốt cuộc cũng không có gì đáng hỏi thêm.
Bàng thị đã lên tiếng, dù Chúc Ngâm Loan không muốn thì cũng phải giữ người này bên cạnh hầu hạ.
Quả thật là một người thông minh lanh lợi, Chúc Ngâm Loan không phân phó việc gì, nàng ta cũng rất biết tìm việc để giúp đỡ, hơn nữa còn không khiến người khác cảm thấy phiền phức.
Chỉ là Chúc Ngâm Loan không ngờ, đêm nay Vệ Như Trác lại về nhà.
Ban đầu nàng tưởng là hắn ta đã giải quyết xong công việc, nhưng qua giọng điệu của Vệ Như Trác, Chúc Ngâm Loan mới biết là Bàng thị gọi hắn ta về.
Chắc là để hai người đấy gặp mặt nhau.
Dường như hắn ta cũng đặc biệt nhạy bén, khi Chúc Ngâm Loan trấn tĩnh lại đón hắn ta vào nhà, ánh mắt Vệ Như Trác dừng lại phía sau nàng, nhìn chăm chú một lúc lâu.
Nhận thấy phản ứng của hắn ta, cõi lòng Chúc Ngâm Loan cũng thắt lại.
Nhưng nàng không lên tiếng, cũng không giới thiệu, dù sao hiện giờ Phương Chủng Nguyệt chỉ là hạ nhân mà Bàng thị đưa cho nàng, đã không phải người trong phòng thì không cần nói nhiều.
Nàng cúi đầu giúp Vệ Như Trác cởi đai lưng và mặc y phục sạch sẽ, cụp mắt che đi những suy nghĩ rối bời, tâm trạng cũng rất nặng nề.
Thay y phục xong, Vệ Như Trác đi rửa tay chuẩn bị dùng bữa, lúc này hắn ta mới hỏi: “Bên cạnh nàng có người mới đến à?”
Chúc Ngâm Loan đang sai tiểu nha hoàn bày biện chén đĩa, nghe vậy thì khựng lại, nàng khẽ khàng đáp phải.
Lúc rửa tay, Vệ Như Trác quay lưng về phía nàng, nàng không thể nhìn thấy thần sắc của hắn ta ra sao.
Hắn ta hỏi tiếp: “Không đủ người sao? Sao lại tìm thêm người mới đến?”
Vì sao Vệ Như Trác lại hỏi vậy?
Vì xót nàng không đủ người sai bảo, hay là vì tiểu nha hoàn này giống trưởng tỷ?
Chúc Ngâm Loan không thể biết được, nàng thành thật đáp: “Hôm nay tiểu cô đến nhà, muội ấy đưa nha đầu này đến hầu hạ mẫu thân, nhưng mẫu thân nói bên cạnh đủ người rồi, nên đưa qua cho thiếp.”
“Thì ra là vậy.” Vệ Như Trác lau khô tay, ngồi xuống bên bàn.
Trong lúc đó, Chúc Ngâm Loan tinh ý nhận thấy ánh mắt hắn ta lại lướt qua tiểu nha hoàn kia một lần nữa.
Tuy chỉ thoáng qua, nhưng nàng vẫn nhìn thấy.
Vệ Như Trác thường xuyên chú ý đến người này, không phải chỉ vì đối phương là người mới đến chứ?
Trước đây khi Giảo Huệ đến bên cạnh nàng, trên mặt nàng ấy có một vết bớt cực kỳ rõ ràng, ấy thế mà Vệ Như Trác cũng chưa từng hỏi qua, vậy mà hôm nay vì sao hắn ta cứ thắc mắc về nha hoàn này.
Lông mi Chúc Ngâm Loan chớp nhẹ, người nàng lạnh toát, nhìn những món ăn tinh xảo này, nàng bỗng nhiên không còn chút khẩu vị nào.
Nàng nhìn nam nhân đang dùng bữa ở phía đối diện, trong lòng không tránh khỏi bi thương.
Vệ Như Trác chú ý thấy bên cạnh nàng có một tiểu nha hoàn mới, nhưng lại không để ý thấy nàng không khỏe, sắc mặt trắng bệch pha lẫn hồng hào một cách bất thường.
Có phải Vệ Như Trác đã chán nàng rồi không?
Hai người vẫn im lặng không nói, qua một lúc lâu, khi gọi người thêm canh, Vệ Như Trác mới lên tiếng nói được một câu.
Nhưng không phải nói với Chúc Ngâm Loan, hắn ta nhìn Phương Chủng Nguyệt, đối phương rất tinh ý bước lên nhận lấy bát của hắn ta để thêm canh.
Vệ Như Trác hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Cùng lúc đó, Chúc Ngâm Loan ngước mắt nhìn sườn mặt của hắn ta, đột nhiên siết chặt đôi đũa.