Nghĩ đến đây, sắc mặt của Chúc Ngâm Loan trở nên đông cứng trong nháy mắt.
Thẩm Cảnh Trạm nhận thấy nàng giống như bị người ta điểm huyệt, bất động thanh sắc, lo lắng hỏi: “Loan Nhi, nàng sao vậy?”
“Nếu tối qua ngủ không ngon...” Trong lúc nói chuyện, nam nhân đưa tay ra định đỡ nàng, nhưng lại bị nàng né tránh.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên.
Bàn tay của Thẩm Cảnh Trạm khựng lại giữa không trung. Bầu không khí có phần gượng gạo.
Lúc này Chúc Ngâm Loan không có cách nào thu xếp ổn thỏa cảm xúc của bản thân, chỉ có thể đứng dậy, coi như là trốn chạy: “Ta không sao, chàng đừng để lỡ giờ đón tiểu cô, ta đi rửa mặt chải đầu đây.”
Nàng vội vàng né tránh sự đụng chạm của Thẩm Cảnh Trạm. Chúc Ngâm Loan cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại, nghiêm túc xâu chuỗi lại chuyện này.
Tại sao nàng luôn bắt gặp một vài chi tiết nhỏ nhặt, khiến nàng cảm thấy Thẩm Cảnh Trạm và nam nhân hung dữ trong giấc mơ của nàng rất giống nhau?
Nhưng Thẩm Cảnh Trạm mà nàng tiếp xúc hoàn toàn không phải như vậy.
Chúc Ngâm Loan cảm thấy tâm phiền ý loạn, Minh Nha đi sắc canh an thần cho nàng, Giảo Huệ chải tóc cho nàng.
Chúc Ngâm Loan ngồi trước bàn trang điểm không thể cử động, quan sát nam nhân cách đó không xa thông qua gương đồng. Hắn vẫn như trước, không hề vì sự lạnh nhạt của nàng mà lộ ra bất kỳ vẻ không vui nào, thậm chí còn đang giúp nàng trông chừng canh an thần.
Là nàng quá đa nghi rồi sao? Nếu lần sau lại gặp ác mộng như vậy, đúng là nên tìm thái y đến khám cho kỹ thôi.
Sau khi dùng bữa sáng, uống canh an thần, nàng cảm thấy tâm trạng ổn định hơn nhiều.
Mọi người đợi ở chính sảnh, Thẩm Khấu Ngọc đến đúng hẹn.
Vị này là muội muội ruột của Thẩm Cảnh Trạm, diện mạo đương nhiên là giống hắn. Dung mạo của Thẩm Cảnh Trạm đứng đầu Kinh Thành, được xưng tụng là đệ nhất công tử, muội muội của hắn cũng không hề kém cạnh, cũng là mỹ nhân có tiếng tăm ở Kinh Thành.
Khoảnh khắc Thẩm Khấu Ngọc bước vào, Chúc Ngâm Loan lập tức cảm thấy kinh diễm. Cô nương có diện mạo tinh xảo rạng rỡ, y phục đỏ rực càng làm nổi bật vẻ tinh nghịch. Nàng ấy quả thật không gò bó, hành động tác phong hoàn toàn không giống những quý nữ đại môn bất xuất nhị môn bất mại* ở Kinh Thành.
(*) Quan niệm nuôi dưỡng con gái thời cổ đại: không được ra khỏi cửa chính (đại môn), không được tự tiện đến tiền viện (nhị môn là cửa nối tiền viện và nội viện).
Nàng ấy thỉnh an và tặng quà cho các bậc trưởng bối trong nhà trước, sau đó vòng qua phía Thẩm Cảnh Trạm, gọi một tiếng ca ca, ánh mắt dừng lại trên mặt Chúc Ngâm Loan: “Vấn an tẩu tẩu, tẩu tẩu còn xinh đẹp hơn nhiều so với trong bức họa của ca ca!”
Nàng ấy trông không có vẻ kiêu căng khó gần, nhưng bức họa trong lời nàng ấy nói là có ý gì? Bức họa đã vẽ gì? Thẩm Cảnh Trạm từng vẽ nàng sao?
Trong lòng Chúc Ngâm Loan dấy lên sự kỳ lạ, nàng liếc nhìn hắn với ánh mắt nghi hoặc, không nhìn thấy động tác che đậy của Thẩm Hầu gia và Thẩm phu nhân trên vị trí chủ tọa khi đồng loạt bưng chén trà lên uống nước. Thẩm Cảnh Trạm mỉm cười với nàng, không giải thích vào lúc này. Nàng cũng chỉ đành giữ lễ tiết, không hỏi dồn nữa.
Nàng cảm tạ lời khen ngợi của Thẩm Khấu Ngọc, nhận lấy món quà nàng ấy đưa tới, cũng đưa hộp gấm đã chuẩn bị sẵn qua.
“Đa tạ tẩu tẩu!” Đối phương nói ngọt hay cười, so với vẻ ôn tồn trầm tĩnh của Thẩm Cảnh Trạm thì năng động hơn.
Chúc Ngâm Loan thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không khó đối phó và khó gần như Vệ Thanh Ti là được.
Thẩm Khấu Ngọc về nhà, trưởng bối các phòng của Thẩm gia đều đến, tụ họp đông đủ dùng bữa sáng.
Trong bữa tiệc, Thẩm Khấu Ngọc nhắc đến một người, là Thẩm Gia Hiển của Nhị phòng, nói lúc nàng ấy trở về, vì tránh tai họa trên núi nên đã đi đường vòng qua Phục Ngu, gặp hắn ta ở đó.
Phu nhân Nhị phòng vội vàng hỏi Thẩm Gia Hiển thế nào rồi? Thẩm Khấu Ngọc nói đối phương phơi nắng, đen đi không ít, cũng gầy đi, nhưng tinh thần rất tốt, trên người toát lên vài phần tháo vát, bớt đi vẻ phong lưu ăn chơi.
“Chẳng phải Nhị thúc Nhị thẩm luôn thương yêu huynh ấy sao, sao lại nỡ để huynh ấy đến biên cảnh làm Huyện quan vậy? Nơi đó gió cát khổ cực, thiếu thốn đủ bề, sao so được với Kinh Thành.”
Chúc Ngâm Loan âm thầm nhận ra sau khi Thẩm Khấu Ngọc nói câu này, đại nhân Nhị phòng đã liếc nhìn Thẩm Cảnh Trạm. Không chỉ đại nhân Nhị phòng nhìn hắn mà ngay cả phu nhân Nhị phòng, Thẩm phu nhân và Thẩm Hầu gia, Thẩm lão thái thái đều không hẹn mà cùng nhìn hắn. Dường như có bí mật gì đó mà mọi người đều ngầm hiểu, chỉ riêng nàng ấy là bị che mắt, chẳng hay biết gì.
Đại nhân Nhị phòng cười khà khà, bảo: “Nó ở Kinh Thành lúc nào cũng không ra hình ra dạng gì, ở nhà cũng xông xáo lung tung, ta bảo nó ra ngoài rèn luyện một thời gian, mài giũa tính tình.”
“Vậy sao? Thế định khi nào cho huynh ấy về?” Thẩm Khấu Ngọc hỏi.
Nói đến đây, nàng ấy nhìn về phía Thẩm Cảnh Trạm đang gắp thức ăn cho Chúc Ngâm Loan: “Ca ca, Gia Hiển cũng nhờ muội hỏi huynh, nếu có thể, huynh có thể dàn xếp giúp huynh ấy không?”
Chúc Ngâm Loan lại lưu ý thấy khi Thẩm Khấu Ngọc hỏi Thẩm Cảnh Trạm, những người vừa nãy không hẹn mà cùng nhìn hắn lại nhìn sang lần nữa.
Thẩm Cảnh Trạm hỏi ngược lại Thẩm Khấu Ngọc: “Muội thấy có thể dàn xếp được không?”
“Ta...” Thẩm Khấu Ngọc còn chưa kịp trả lời, Thẩm phu nhân đã gắp thức ăn cho nàng ấy: “Đây là cá do chính tay mẫu thân làm cho con, ngày trước con thích ăn nhất, ở bên ngoài e là không nếm được hương vị này đâu, ăn nhiều vào đi, nhìn con cũng gầy đi rồi.”
Mượn động tác gắp thức ăn, Thẩm phu nhân đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Khấu Ngọc, bảo nàng ấy im lặng đừng nói chuyện này nữa.
Thẩm Khấu Ngọc lại chạm phải ánh mắt của huynh trưởng vốn đã trở nên vô cùng ôn hòa lễ độ kể từ sau khi thành thân. Ngay lúc này hắn cũng nhướng mắt nhìn sang, ánh mắt như cười như không khiến người ta cảm thấy sợ hãi vô cớ.
Thẩm Khấu Ngọc nhớ lại bản tính của hắn, lập tức ngoan ngoãn, nghiêm túc chuyển chủ đề: "Mẫu thân, cá mà người làm thật sự rất ngon!”