Chúc Ngâm Loan đợi Thẩm lão thái thái nghỉ ngơi hẳn mới rời đi. Nàng vừa ra khỏi chính sảnh thì đã nhìn thấy bóng dáng đang đứng ở Vận Mai Đường.
Là Thẩm Cảnh Trạm, không biết hắn đã đến đây từ lúc nào, dường như đã đợi rất lâu rồi. Hắn xong việc mà không về trước, còn qua đây đón nàng.
Khoảnh khắc Chúc Ngâm Loan nhìn thấy hắn, hắn cũng nhìn sang. Ánh mắt hai người gặp nhau từ xa.
Đôi mắt nam nhân sâu thẳm và u tối, Chúc Ngâm Loan bị hắn nhìn như vậy, chẳng mấy chốc đã cảm thấy cực kỳ không tự nhiên, bèn cụp mắt xuống. Tầm mắt nàng rơi trên thân hình cao ráo thẳng tắp của nam nhân, trong lòng lại một lần nữa cảm thán sự xuất chúng của hắn.
Gương mặt tuấn tú, vóc dáng vai rộng eo hẹp, tính cách chu đáo dịu dàng, lại nắm giữ quyền thế ngút trời, người như Thẩm Cảnh Trạm liệu có khuyết điểm gì không? Không có, hắn hoàn mỹ vô khuyết, khiến người ta không thể bới móc ra một chút điểm xấu nào.
Chúc Ngâm Loan cũng không biết tại sao nàng lại gặp được người như vậy? Trước đây nàng và Thẩm Cảnh Trạm hoàn toàn không có giao thoa gì, nếu nhất định phải nói có liên hệ thì chính là nàng luôn cảm thấy hắn có chút thân thuộc.
Vừa rồi khi nhìn bóng dáng hắn, nàng cũng cảm thấy dường như trước kia nàng đã từng thấy qua, từng gặp qua, nhưng không nhớ được cụ thể đã thấy ở đâu, gặp ở đâu, vì thế nàng cũng không quá để ý đến cảm giác quen thuộc kỳ quái này.
Nàng không thể tìm thấy lý do tại sao nàng từng gặp được một người tốt như Thẩm Cảnh Trạm trong quá khứ.
Thậm chí Chúc Ngâm Loan bắt đầu cảm thấy hay là ông trời thấy nửa đời trước của nàng sống quá gập ghềnh đắng cay, cuối cùng cũng nhớ ra phải đối xử tốt với nàng sao? Do đó mới để nàng gặp được Thẩm Cảnh Trạm, bước vào cửa Thẩm gia.
Nàng đi không nhanh không chậm, nhưng nam nhân đang đợi ở cửa lại không đợi được nữa, hắn bước tới đón nàng. Hắn hỏi nàng có mệt không?
Chúc Ngâm Loan lắc đầu: “Ta không sao.”
“Nếu nàng mệt quá thì có thể giao những việc này cho bọn hạ nhân. Ta cưới Loan Nhi về không phải để nàng đến Thẩm gia chịu khổ.”
Giọng điệu của nam nhân rất nghiêm túc và dịu dàng. Nửa câu đầu còn ổn, nửa câu sau thật sự khiến Chúc Ngâm Loan bất ngờ. Hắn cố ý nói vậy là để diễn kịch sao? Nhưng sao nghe lại quá chân tình tha thiết như vậy?
Điều này không giống với lý do ban đầu hắn cưới nàng về để đối phó với gia đình. Nàng lấy lòng người nhà hắn, quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt đẹp, chẳng phải cũng có lợi cho hắn sao?
Chúc Ngâm Loan chạm phải ánh mắt dịu dàng của nam nhân, không chỉ trên mặt không tự nhiên mà ngay cả trong lòng cũng run lên. Nàng siết chặt tay, né tránh ánh mắt của hắn, bước đi nhanh hơn.
Thẩm Cảnh Trạm nhìn sườn mặt vội vàng quay đi của nàng, bên môi hiện lên một nụ cười, hắn nhấc chân đi theo nàng.
Mặc dù Chúc Ngâm Loan đã tăng tốc bước chân, nhưng không bì nổi với Thẩm Cảnh Trạm người cao chân dài, hắn cất bước thong thả là đã dễ dàng theo kịp nàng.
Đi được một lát, Thẩm Cảnh Trạm nói với Chúc Ngâm Loan về việc hắn nghe thấy Thẩm phu nhân khen ngợi nàng ở thư phòng.
“Loan Nhi thật giỏi, hiếm khi mẫu thân khen ngợi người khác như vậy.”
Chúc Ngâm Loan không khỏi thẹn thùng, lúc đầu nàng còn tưởng Thẩm Cảnh Trạm lừa nàng nên mới nói vậy, nhưng nàng ở cùng hắn cũng đã một thời gian rồi, hắn có bao giờ lừa nàng đâu? Hắn chưa bao giờ nói khoác hay nói dối. Cho nên nàng đè nén ý nghĩ nực cười này xuống, đáp lại là không có: “Đều là nhờ mẫu thân chỉ dạy kỹ càng.”
“Mẫu thân nói Loan Nhi khiêm tốn, hoàn toàn không tự phụ, quả nhiên không nói sai.”
Chúc Ngâm Loan: “...” Mặt nàng càng đỏ hơn.
Sợ Thẩm Cảnh Trạm lại khen mình, nàng lảng sang chuyện khác, hỏi hắn có biết chuyện vài ngày tới muội muội của hắn sắp về đến Kinh Thành không?
“Ừm.” Nam nhân gật đầu. Vốn dĩ là do hắn phái người đi đón, sao hắn lại không biết được?
“Ta muốn chọn quà gặp mặt cho tiểu cô, nhưng không biết sở thích của muội ấy, không rõ nên tặng gì thì tốt, nên cố ý tới thỉnh giáo phu quân.”
Nam nhân khựng lại một lát, khi hắn mở miệng, Chúc Ngâm Loan nghĩ hắn sẽ cho nàng biết sở thích của Thẩm Khấu Ngọc. Không ngờ hắn lại hỏi: “Loan Nhi có biết sở thích của ta không?”
“Hả?” Chúc Ngâm Loan bị hỏi đến ngẩn người. Nam nhân trước mắt đang nghiêm túc suy nghĩ, nhưng lại là đang nghĩ về chuyện này sao?
Ngặt nỗi nàng thật sự không trả lời được. Đối với sở thích của Thẩm Cảnh Trạm... Hắn thích cái gì nhỉ?
Hình như hắn không mấy kén chọn trong việc ăn uống, chất liệu y phục cũng không chỉ định loại nào. Thẩm Cảnh Trạm thân là Thế tử gia cao quý, hầu như y phục đồ dùng đều là loại tốt nhất, y phục nhiều đến mức đếm không xuể. Hầu như kiểu dáng, màu sắc hay chất liệu nào thì hắn cũng mặc được, thân người hắn lại tuấn tú, vóc dáng cao lớn anh tuấn, đã không còn là người đẹp vì lụa mà là lụa đẹp vì người.
Nghĩ kỹ lại, nàng thật sự không biết Thẩm Cảnh Trạm thích cái gì.
Còn về những thứ hắn ghét... Thì lại càng không tìm ra được. Hắn ôn hòa lễ độ, chu đáo tỉ mỉ, chưa từng thấy hắn nặng lời với ai.
Nếu nhất quyết phải nói... Ánh mắt Chúc Ngâm Loan chớp nhẹ, việc hắn luôn đối đầu với Thẩm lão thái thái thì có tính không? Chắc là không tính đâu nhỉ? Nếu thật sự nói ra, e rằng sẽ khiến người ta chê cười.
Suy đi tính lại, Chúc Ngâm Loan thật sự nghĩ không ra, nàng đành hỏi thẳng: “Phu quân thích gì, ghét gì vậy?”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc cầu thị của cô nương trước mắt, chút tính toán trong lòng Thẩm Cảnh Trạm đều bị nàng làm cho tan biến hết. Ngày thường nàng còn nói hắn thẳng thắn, chẳng phải nàng cũng rất thẳng thắn sao?
“Ta thích...” Hắn chỉ nói hai chữ đầu, Chúc Ngâm Loan vẫn luôn chờ đợi, cũng thật sự tò mò hắn thích cái gì? Nhưng Thẩm Cảnh Trạm lại không nói nữa, cứ nhìn nàng mãi, im lặng hồi lâu.