Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 150: Hôn Sâu. (3)

Trước Sau

break

Trong chốc lát, chỉ còn lại hai người trong nội thất. Tuy ngoại thất vẫn còn các tiểu nha hoàn, nhưng rốt cuộc vẫn cách một lớp rèm châu màn ngọc, bình phong lư hương.

Chúc Ngâm Loan mượn lúc rót trà, nhân cơ hội rút tay mình ra khỏi bàn tay lớn của Thẩm Cảnh Trạm. Hắn nhìn bàn tay nàng rút về cùng khuôn mặt nhỏ nhắn cứ né tránh không dám nhìn hắn từ lúc vào cửa, khóe môi hơi nhếch lên.

Đương nhiên Chúc Ngâm Loan không chỉ rót trà cho mình, nàng cũng rót cho hắn một chén. Thế là hai người lẳng lặng uống trà.

Sợ hắn lại nắm tay mình, nàng uống chén trà này vô cùng chậm chạp. Trong lúc đó, nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt của hắn dừng lại trên người mình. Cũng không biết hắn đang nhìn cái gì?

Chúc Ngâm Loan muốn hỏi hắn, nhưng khi ngước mắt, chạm phải đôi mắt sâu thẳm vô tận của nam nhân, nàng lại chẳng còn dũng khí để hỏi, đành tiếp tục cúi đầu uống trà.

Bọn tiểu nha hoàn tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bưng bữa tối lên.

Chúc Ngâm Loan nghe Minh Nha nói đã chuẩn bị xong, trong lòng thở phào một hơi, nàng như trút được gánh nặng, đặt chén trà xuống: “Phu quân dùng bữa cùng ta nhé?”

Thẩm Cảnh Trạm cũng đặt chén trà xuống: “Ừm, được.”

Hắn đi chậm rãi phía sau nàng, ngắm nhìn chiếc cổ trắng ngần lộ ra sau khi nàng búi mái tóc đen lên.

Chúc Ngâm Loan cụp mắt nhìn xuống, thấy bóng của hai người chồng lên nhau dưới ánh nến. Thân hình cao lớn của hắn “bao trùm” lấy nàng, một khi bóng chồng lên nhau, vóc dáng của nàng lập tức bị che khuất. Nếu chỉ nhìn bóng, cứ như thể nàng đang được hắn ôm vào lòng, không phân biệt được ai với ai. Lòng dạ Chúc Ngâm Loan lại nóng lên.

Cho dù đã dùng bữa tối ở chỗ Thẩm lão thái thái, Chúc Ngâm Loan vẫn ăn cùng hắn, có điều nàng ăn rất ít. Thẩm Cảnh Trạm vừa dùng bữa vừa trò chuyện với nàng, rõ ràng mỗi ngày đều có thuộc hạ đến báo cáo, truyền lời cho hai người. Nhưng hắn vẫn hỏi mấy ngày qua nàng ở nhà làm gì, có buồn chán không?

Ngồi dùng bữa không nói gì thì quá tĩnh mịch, Chúc Ngâm Loan cũng lần lượt trả lời, kể với hắn những chuyện thường ngày, nói rằng thời gian qua mình vẫn luôn ở bên cạnh Thẩm lão thái thái, chép kinh Phật giúp bà, bóp chân đấm vai cho bà.

“Nàng có mệt không?” Thẩm Cảnh Trạm hỏi nàng.

“Ta không mệt.” Chúc Ngâm Loan lắc đầu.

Lúc này Thẩm Cảnh Trạm gắp một cái đùi gà vào bát của nàng.

Chúc Ngâm Loan định nói là ăn không nổi nữa, nhưng còn chưa kịp mở miệng, hắn đã nói: “Đùi gà kho tương này ngon lắm, nếu Loan Nhi ăn không hết thì nếm thử cho biết vị cũng được.”

Ý hắn là nàng không cần phải cố ép mình ăn hết sao?

Chúc Ngâm Loan không thích lãng phí lương thực, nàng dự định sẽ chậm rãi ăn cái đùi gà mà Thẩm Cảnh Trạm gắp cho đến khi hắn dùng bữa xong. Nhưng không ngờ nàng mới ăn một hai miếng, sau khi tốc độ chậm lại, hắn lại nói nếu nàng không muốn ăn thì đừng ăn nữa, có thể đưa cho hắn.

Hắn ăn cái đùi gà mà nàng đã ăn qua sao? Tuy nàng không ăn hết toàn bộ, nhưng dù sao cũng đã đặt trong bát của nàng rồi.

Bên cạnh còn có tiểu nha hoàn, thân mật trước mặt người khác như vậy khiến Chúc Ngâm Loan không khỏi đỏ mặt tía tai, nàng vội nói không cần: “Ta tự ăn hết được mà.”

Sợ Thẩm Cảnh Trạm lại đòi ăn phần đùi gà còn thừa của mình, nàng vội vàng chuyển chủ đề: “Mấy ngày trước tổ mẫu có nhắc với ta một chuyện.”

“Chuyện gì?” Thẩm Cảnh Trạm biết nàng muốn nói gì, nhưng vẫn hỏi.

“Tổ mẫu nói Hiển nhi của nhà thúc thúc thẩm thẩm Nhị phòng bị điều đến biên cảnh cách xa nghìn dặm làm Huyện lệnh, đã lâu không về, bảo ta hỏi phu quân xem, liệu phu quân có thể biết được lệnh điều động này phải nhậm chức bao lâu không?”

Thẩm lão thái thái nói chuyện thường đều có thâm ý. Chúc Ngâm Loan đoán bà muốn điều con cháu Thẩm gia về, nhưng không tiện mở lời nói thẳng với Thẩm Cảnh Trạm, nên mới mượn lời nàng để dò hỏi.

Thẩm Cảnh Trạm nhìn nàng, Chúc Ngâm Loan nhìn lại, tay siết chặt đôi đũa bạc.

“Thời hạn của lệnh điều động này dài hay ngắn thì phải xem biểu hiện của Thẩm Gia Hiển khi ở bên ngoài thế nào.”

“Con cháu Thẩm gia thiếu sự rèn luyện, trong Nhị phòng, đây là người kiêu ngạo khó thuần nhất, e rằng còn phải đợi thêm một thời gian nữa.”

“Loan Nhi cứ trả lời tổ mẫu như vậy là được.” Thẩm Cảnh Trạm thấy nàng không nói lời nào, đũa bạc trong tay hắn từ từ xuyên qua lớp da đùi gà, sau đó hắn gắp cái đùi gà chưa ăn hết trong bát nàng đi.

Chúc Ngâm Loan bật thốt kinh ngạc, còn chưa kịp mở miệng hỏi sao hắn lại cướp thức ăn trong bát nàng thì thấy hắn đã giải quyết xong cái đùi gà đó, nàng chỉ có thể câm nín.

Hắn không chê nàng đã ăn dở sao? Sao còn ăn một cách tự nhiên như vậy? Thậm chí nàng còn cảm nhận được sự ngon miệng từ động tác và thần sắc của nam nhân này?

Thật là kỳ quái. Theo lý mà nói, Thẩm Cảnh Trạm thân là Thế tử Thẩm gia, hẳn là sẽ không thiếu chút đồ ăn này chứ?

Trong ánh mắt của Chúc Ngâm Loan chứa đựng sự khó hiểu cực độ, hắn phì cười nói: “Mỗi một món ăn đều có được không dễ dàng, không nên phô trương lãng phí, Loan Nhi nói có đúng không?”

Đương nhiên nàng biết rồi, nhưng tại sao hắn lại cười hỏi nàng vào lúc này? Chúc Ngâm Loan còn có thể nói gì nữa, chỉ có thể đáp lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Ừm, phải.”

Nàng không ăn nữa, đặt đũa bạc xuống rồi ngồi nhìn cái bát không trước mặt, đợi Thẩm Cảnh Trạm ăn. Chắc là hắn đói rồi. Dù tư thế ăn uống thong thả, nhưng hắn lại ăn nhiều hơn so với mọi ngày.

Hiện nay ở Thẩm gia, Chúc Ngâm Loan cũng nghe được không ít tin tức trên triều đình. Nghe nói vụ án lộ đề thi đình lần này lại là từ phía Thái úy truyền ra ngoài. Thái úy là đại quan nhất đẳng, thật sự là người đức cao vọng trọng, còn tham gia triều chính từ thời tiên đế.

Chẳng trách Thánh thượng lại gọi Thẩm Cảnh Trạm tiến cung. Thái úy cũng là lão sư của hắn...

Liên quan đến sư trưởng, chuyện này nghe qua đều thấy không dễ xử lý, thảo nào Thẩm Cảnh Trạm bận rộn đến mức chân không chạm đất. Nay hắn đã về, mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?

Nàng thầm nghĩ trong lòng, nhưng không hỏi tới.

“Sức khỏe của tổ mẫu đã tốt hơn nhiều, đều là công lao của Loan Nhi.” Hắn nói.

“Đều là việc ta nên làm.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương