Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 130: Phải Sớm Có Con. (3)

Trước Sau

break

Chu phu nhân cảm thấy vô cùng vinh dự, lưng vốn đã khom xuống nay cũng thẳng lên, nhưng ở địa phận Thẩm gia, trước mặt Thẩm phu nhân, bà ta cũng không dám làm càn.

“Thế tử gia khách khí quá.”

Trên mặt Thẩm Cảnh Trạm vẫn nở nụ cười ôn hòa vô hại: “Phu nhân đã là đích mẫu của Loan Nhi, vậy cũng là đích mẫu của Cảnh Trạm, ta nên gọi phu nhân một tiếng nhạc mẫu mới phải.”

Hai chữ “nhạc mẫu” giáng xuống đầu Chu phu nhân khiến bà ta mừng đến nỗi không khép miệng được, lập tức cười toe toét: “Cái... Cái này cũng đúng.”

Thẩm phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa nhìn Thẩm Cảnh Trạm giả heo ăn thịt hổ, mí mắt hơi nhướng lên, song cũng không lên tiếng.

“Nhạc mẫu dùng trà.” Đám tiểu nha hoàn rất nhanh tay nhanh chân, lập tức bưng trà lên.

Thẩm Cảnh Trạm coi như là đàng hoàng gọi một tiếng nhạc mẫu.

Chu phu nhân cười đến nỗi không ngậm được miệng, hai tay nâng chén trà lên uống: “Ôi chao... Thế tử gia thật là... Thật là biết nói chuyện quá.”

Trong lúc đó, bà ta còn đắc ý vênh váo liếc nhìn Thẩm phu nhân. Ánh mắt đó như muốn nói, xem vừa rồi ta nói có đúng sự thật không? Nhi tử của ngươi là Thẩm Cảnh Trạm đã nhận rồi đấy.

Thẩm phu nhân không vui, khinh thường cách làm của Chu phu nhân, nhưng cũng không vạch mặt Thẩm Cảnh Trạm. Bà ấy không biết nhi tử ấp ủ âm mưu gì, nhưng tóm lại Chúc gia ngu ngốc đến mức không còn gì để nói.

Nhớ lại chuyện trước đây hắn đã trần tình trước mặt lão thái thái về nội tình của chuyện nữ tử Chúc gia nữ bị hưu là vì bị nhà mẹ đẻ và nhà chồng trước đuổi ra khỏi nhà. Chúc gia thấy sang bắt quàng làm họ, chắc chắn không hề rộng rãi với thứ nữ như ngoài miệng.

Nhi tử của bà ấy yêu nữ tử Chúc gia như mạng sống, dỗ dành nàng ngủ rồi mới qua đây. Hắn không cho nàng lộ diện là sợ nàng thấy người Chúc gia thì phiền lòng sao? Nếu như vậy, liệu hắn có trút giận thay nàng không?

Nghĩ đến đây, Thẩm phu nhân ngược lại giải tỏa được nỗi uất ức trong lòng, ngồi bên cạnh coi như xem kịch.

Uống trà xong, Chu phu nhân mở lời trước, vẫn là những lời mà bà ta đã nói với Thẩm phu nhân ở trước cổng Thẩm gia, rằng không biết vì sao Chúc Ngâm Loan đột nhiên rời khỏi Vệ gia, đã lâu không thấy bóng dáng, người Chúc gia tìm kiếm rất lâu, gần đây mới biết nàng lại nhận phu nhân và tướng quân Thi gia làm nghĩa phụ nghĩa mẫu, lại còn gả đến Thẩm gia, hỏi ngược lại Thẩm Cảnh Trạm rằng rốt cuộc trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì?

Nói xong, Chu phu nhân quan sát sắc mặt của Thẩm Cảnh Trạm, thấy hắn nhíu mày, dường như đang suy nghĩ, trong lòng không khỏi bồn chồn.

Một lúc lâu sau, hắn trả lời không ăn nhập gì: “Nhạc mẫu không biết nương tử đã xảy ra chuyện gì ở Vệ gia sao?”

Chu phu nhân ngẩn người, trợn mắt nói dối: “Ta... Ta không biết!”

May mà không có mấy ai biết chuyện trước đây bà ta dẫn theo Đàn Nhi đến tận cửa ép Chúc Ngâm Loan nhường vị. Mà Chúc Trầm Đàn và Vệ Như Trác cũng không có thành thân đúng ngày, phát thiệp hỷ, cho dù Thẩm Cảnh Trạm có nghe được tin tức gì thì bọn họ vẫn có thể thu xếp ổn thỏa. Dù sao hắn nhìn qua rất dễ nói chuyện, không giống hạng người gian xảo khó chơi.

“Loan Nhi đã nói gì với ngài vậy?” Chu phu nhân lại dò hỏi.

Thẩm Cảnh Trạm vẫn còn đang suy tư, mày vẫn luôn nhíu chặt.

Chu phu nhân bắt đầu đoán, rất có thể Chúc Ngâm Loan đã nói gì đó với Thẩm Cảnh Trạm. Bà ta phải nhanh chóng vãn hồi cục diện, nhưng nàng vừa mới gả cho hắn, giữa hai người đang nồng tình mật ý, thời điểm này không thể nói xấu về Chúc Ngâm Loan được, tránh cho chọc giận Thẩm Cảnh Trạm, khiến hắn đứng về phía nàng, trở mặt với Chúc gia...

Vì vậy, Chu phu nhân giả bộ thở dài: “Ta tận mắt chứng kiến Loan Nhi lớn lên, từ nhỏ nó đã ngoan ngoãn, tính tình dịu dàng, giờ lại đột nhiên bỏ trốn khỏi Vệ gia, chắc chắn đã phải chịu không ít uất ức.”

“Nhưng ta nghĩ mãi cũng không ra, sau khi nó rời khỏi Vệ gia, lại không về nhà. Nghĩ kỹ lại, chắc chắn là khi nó xuất giá, ta đã từng nói nó phải sống thật tốt, gả đi rồi là người nhà khác, có chuyện gì thì tự mình lo liệu. Nhưng lúc đó thật ra ta vẫn sợ nó không nỡ rời xa gia đình, trốn đi khóc lóc, nên mới bất đắc dĩ phải nhẫn tâm nói ra những lời như vậy.”

“Ai ngờ nó lại hiểu lầm ta, để bụng những lời đó. Ta là mẫu thân của nó mà, sao có thể không thương nó chứ? Ôi... Nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng, cũng là do người làm mẫu thân này không tốt...”

Có lẽ những lời này của Chu phu nhân còn có thể lừa gạt được những người đạo hạnh thấp, nhưng trước mặt hai con cáo già Thẩm gia thì lại lộ vẻ vụng về.

Trong lòng Thẩm phu nhân không kìm được khinh bỉ, còn đôi mắt ôn hòa ẩn sau hàng mi dài của Thẩm Cảnh Trạm lại lộ ra vẻ lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn.

Hai mẫu tử đều không để lộ chút sơ hở nào, Chu phu nhân không nhận ra, còn tưởng rằng lời của mình đã có tác dụng. Để tăng thêm vẻ chân thật, bà ta còn lau đi hai giọt nước mắt.

Bà ta thao thao bất tuyệt một hồi, cuối cùng Thẩm Cảnh Trạm cũng lên tiếng: “Nhạc mẫu nói quá lời rồi, Loan Nhi không hề chê trách người không tốt, càng không nói Chúc gia đối xử tệ bạc với nàng.”

“Vậy nó đã nói gì? Vì sao nó không về nhà? Lại làm sao tìm đến Thi gia?” Thừa thắng xông lên, Chu phu nhân vội vàng truy hỏi.

Thẩm Cảnh Trạm thở dài, khi nhắc đến Chúc Ngâm Loan thì không giấu được vẻ thương tiếc.

“Loan Nhi nói Vệ gia đại nhân và nàng không còn tình nghĩa, chê nàng bốn năm không sinh được con, nên đã hưu nàng. Nàng cũng không còn mặt mũi nào về Chúc gia, sợ phụ lòng nhạc mẫu và nhạc phụ, cũng sợ các vị lo lắng.”

“Nàng bèn tìm một căn nhà ở Kinh Thành để dưỡng thân, chính là Nhã Âm Tiểu Trúc ở phía tây nam Kinh Thành. Sau này trong một lần tình cờ, nàng quen biết phu nhân Thi gia, Thi phu nhân thích tính tình của nàng, nên đã nhận nàng làm nghĩa nữ...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương