Giảo Huệ che giấu ý tứ sâu xa trong mắt, chỉ lộ ra vẻ ngạc nhiên và thắc mắc: “Tiểu thư muốn tìm Thẩm Thế tử... Là vì đã nghĩ thông suốt chuyện trước đây rồi sao?”
“Người đã quyết định...?” Đồng ý lời cầu thân của Thẩm Thế tử rồi sao?
Sợ nàng chỉ là bị dọa sợ, chưa hoàn toàn hạ quyết tâm, Giảo Huệ không nói hết lời, nhưng ý của nàng ấy đã được truyền đạt vô cùng chính xác.
Chúc Ngâm Loan cũng không biết có phải bản thân đang nóng nảy bốc đồng hay không, tóm lại nàng bị cơn ác mộng dọa quá nặng, hơi thở lúc này vẫn còn yếu ớt, nàng cảm thấy tinh thần mình không được tốt.
Những ngày qua, có thể nói là nàng đã chịu đủ giày vò, vốn dĩ đã không được nghỉ ngơi đàng hoàng, giờ đây đám côn đồ vô lại kia vẫn còn ở bên ngoài không chịu rời đi, không biết những ngày như thế này sẽ kéo dài đến bao giờ. Mặc dù nàng đã làm tức phụ của người ta hơn bốn năm, nhưng rốt cuộc vẫn còn trẻ, hiện tại cũng chỉ đang ở độ xuân sắc. Dù đã tỉnh mộng và bình tĩnh lại, nàng vẫn còn sợ hãi, toàn thân toát ra hơi lạnh, có một cảm giác kỳ lạ như vừa thoát chết.
Ngoài ra, nàng không biết mình còn có thể dùng cách nào để đuổi những người này đi. Nếu nói đến việc đưa tiền, đám người này hoàn toàn không thèm tiền bạc trong tay nàng, huống hồ nàng cũng không thể cho quá nhiều. Ngay cả quan phủ cũng không có cách nào quản lý triệt để chuyện này, còn ai có thể giúp nàng đây? Các vụ án ở nha môn hữu ty không biết sẽ chất đống đến bao giờ, sau khi Hình đại nhân đi, vị đại nhân tạm thời quản lý nha môn hữu ty hoàn toàn không rảnh tay để giải quyết vụ án tranh chấp nhà cửa. Cho dù có ý định giải quyết đi chăng nữa thì cũng không biết khi nào mới có thể giải quyết đến lượt nàng, e rằng cửa tiệm của nàng không thể trụ nổi. Nghĩ đến đây, nàng thở dài một tiếng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nhân sinh đúng là thay đổi rất nhanh. Cách đây không lâu nàng vừa thay đổi nhân sự trong cửa tiệm, thấy chuyện cửa tiệm đã được giải quyết, có lẽ có thể sống yên ổn như vậy, nàng còn đang mơ ước về tương lai. Nhưng ai ngờ, chỉ vài ngày sau nàng đã bị người ta đòi cửa tiệm lại. Nếu chỉ là đòi cửa tiệm thì cũng không có gì đáng nói, trả lại thì trả lại, nhưng khoản nợ xấu lên đến hàng vạn lượng mà Chúc gia liệt kê cho nàng, nàng dựa vào đâu mà phải thừa nhận, phải trả chứ?
Nàng vốn không hề nợ nhiều bạc đến thế, tại sao phải chịu oan uổng vô cớ? Huống hồ những năm qua nàng đã cho Chúc gia và Vệ gia nhiều vô số kể, số tiền chi tiêu cho bản thân thì lại rất ít. Nàng không cảm thấy mình nợ Chúc gia và Vệ gia bất cứ thứ gì.
“Tiểu thư, nếu người thật sự đã nghĩ kỹ rồi, nô tì nhất định sẽ tìm Thẩm Thế tử giúp người, chỉ là...”
“Chỉ là gì?” Chúc Ngâm Loan nghe ra giọng điệu nàng ấy có điều bất thường, vừa định hỏi, không ngờ Minh Nha đã bưng trà an thần bước vào.
Hai người ngầm hiểu không nói nữa, Minh Nha cũng không nhận ra điều gì bất thường, chỉ nói với Chúc Ngâm Loan rằng nàng ấy đã cho thêm đồ vào trà, uống vào sẽ dễ ngủ.
Sau khi uống xong, Chúc Ngâm Loan cười nói mình không sao rồi, bảo Minh Nha mau đi nghỉ đi: “Cứ để Giảo Huệ ở đây canh chừng là được.”
“Nô tì không yên tâm về tiểu thư.” Nàng ấy nói sắc mặt Chúc Ngâm Loan trông rất tệ.
“Mấy ngày liên tục ngươi cứ thức khuya thì sẽ không chịu nổi đâu, ngươi cứ nghỉ ngơi đi, ta đã uống trà an thần rồi, lát nữa là có thể ngủ được.”
Sau khi nàng liên tục nói thêm vài câu nữa, Minh Nha mới bị thuyết phục mà rời đi.
Nàng tiếp tục hỏi Giảo Huệ: “Ngươi vừa nói “chỉ là” gì cơ?”
“Chỉ là nô tì cũng không chắc có thể tìm được Thẩm Thế tử.” Ai biết có phải cô nương đang gài lời nàng ấy hay không. Để đề phòng, nàng ấy vẫn nên nói vòng vo uyển chuyển một chút. Nếu để nàng nghi ngờ thì thật sự khó giải quyết, còn làm hỏng chuyện của đại nhân.
“Không tìm được sao?” Chúc Ngâm Loan kinh ngạc.
Giảo Huệ quan sát phản ứng của nàng, đoán rằng nàng hẳn là không nhận ra điều gì bất thường. Nàng ấy lập tức gật đầu đáp: “Thế tử gia đang làm việc trước ngự tiền, ngài ấy giám sát nhiều công vụ, bận rộn không ngơi tay, ngày thường muốn gặp ngài ấy, sợ rằng rất khó.”