Lý Lương Bạch chống tay nhìn Bối Lệ hồi lâu, mới mỉm cười nói chúc ngủ ngon.
Người đang ngủ say không đáp lại, anh cũng chẳng bận tâm.
Ngày hôm sau, Bối Lệ không ăn sáng cùng Lý Lương Bạch. Đêm qua cô ngủ sớm nên lỡ mất tin nhắn của chị Vĩ, 6 giờ tỉnh dậy vớ lấy điện thoại xem một cái liền lập tức bật dậy, cuống cuồng đánh răng rửa mặt.
Chị Vĩ muốn cô viết bản tổng kết phát biểu cho cuộc họp sáng, lát nữa là cần dùng ngay.
Khách sạn Bạch Khổng Tước có buffet sáng nhưng phải 7 giờ mới bắt đầu phục vụ, Bối Lệ không có thời gian ăn, cũng không muốn đánh thức Lý Lương Bạch. Anh cũng vừa đi công tác về, cô muốn để anh ngủ thêm chút nữa.
Thời gian gấp rút, cô chọn bắt xe đến công ty, giờ sớm nên không tắc đường lắm; trên đường đi cô đặt trước sữa ca cao nóng và bánh croissant phô mai thịt nguội. Đến dưới lầu công ty, app vừa vặn thông báo mã lấy đồ, Bối Lệ chạy lạch bạch xông vào tiệm cà phê, xách túi đồ rồi lại lao thẳng vào thang máy.
Chưa đến 8 giờ, trong thang máy đã có năm người.
Không một ai cười, cũng chẳng ai nhìn đồng nghiệp xung quanh, đều cúi đầu nghịch điện thoại, dùng gương nhỏ dặm lại lớp trang điểm, tranh thủ từng giây uống cà phê, ai cũng có việc của mình, không có ánh mắt thừa thãi nào dành cho người khác.
Ngồi vào chỗ mình, mở máy tính lên, Bối Lệ cố gắng lắm mới nặn ra được một bản thảo phát biểu khô khốc sau hai tiếng đồng hồ.
Nó còn khô hơn cả miếng bọt biển mà cụ Lỗ Tấn đã vắt qua N lần, không chứa nổi một giọt nước.
May mắn là chị Vĩ không bắt cô viết lại, chỉ lướt qua vài cái, ừ một tiếng rồi ném lên bàn, bảo Bối Lệ đi chuẩn bị hộp quà PR cho các blogger lớn.
PR là viết tắt của Public Relations (Quan hệ công chúng). Các công ty mỹ phẩm rất coi trọng việc này, trước khi ra mắt sản phẩm mới hoặc dịp lễ tết, chắc chắn sẽ đầu tư rất nhiều công sức chuẩn bị hộp quà PR để gửi cho các Beauty Blogger trên mạng xã hội.
Cách làm này không chỉ xây dựng quan hệ tốt với blogger mà còn mang lại độ phủ sóng cho sản phẩm mới thông qua các video đập hộp, đánh giá.
Đôi khi, những hộp quà PR đầy sáng tạo còn giúp xây dựng hình ảnh thương hiệu. Đối với người ở bộ phận Digital Marketing, đây là một nhiệm vụ quan trọng.
Thực tập sinh không được tham gia vào việc chọn sản phẩm hay thiết kế hộp quà, nhưng sau khi bản thiết kế được chốt, họ phải chịu trách nhiệm bê vác từ kho và đóng gói theo sơ đồ. Hộp quà lần này là hàng đặt riêng, có một bộ phận giấy được cắt gấp tinh xảo, cần phải lắp ráp thủ công. Bối Lệ và Coco lắp cả buổi sáng đến mỏi nhừ cổ tay mới xong được hai phần ba.
Vẫn còn lại rất nhiều.
Lúc ăn cơm, Coco bắt đầu xả bao nhiêu ấm ức, nói Thái Điềm biết cách lấy lòng chị Vĩ, giờ đây bất kể chị Vĩ làm gì cũng đều dắt cô ta theo. Đúng là người ta giỏi đối nhân xử thế, không giống hai đứa mình chỉ biết cắm đầu làm việc mà chẳng ai đoái hoài... Nói xong, cô ấy quay sang hỏi Bối Lệ:
"Bailey," Coco hỏi, "Cậu không thấy tức à? Chị Vĩ tiêu chuẩn kép rõ rành rành ra đấy."
"Hả? Gì cơ?" Bối Lệ ngơ ngác ngẩng đầu, "Xin lỗi, tớ nghe không rõ."
Coco chẳng còn hứng thú để nói lại lần thứ hai.
Đôi khi việc than vãn chỉ là một cơn bốc đồng, nói xong là thôi.
"Cái túi của Thái Điềm nhìn qua là biết hàng giả, phụ kiện kim loại của hàng chính hãng không vàng choé thế đâu, đường may cũng không tệ thế, chất da không đúng, mùi cũng không đúng." Coco tiếp tục phàn nàn, "Bailey, cậu không biết đâu, cô ta làm bộ lắm. Trưa qua lúc cậu không có ở đây, tớ có khen một câu là bánh tart hạt dẻ cười ngon quá, cậu biết cô ta nói gì không? OMG. Cô ta dám nói là 'Thế à? Nhưng mình thấy cũng bình thường thôi, không bằng của COVA, hương vị của COVA đa tầng hơn, mùi thơm của hạt dẻ cười đậm đà hơn, chỉ là hơi đắt một tẹo'. Làm màu thật sự, ăn cái bánh COVA mà cũng phải khoe, ai mà chẳng từng ăn chứ?!"
---