Bối Lệ

Chương 48 : Ăn cơm – Khi nào em định chia tay?

Trước Sau

break

“Bạn trai em dưới suối vàng vẫn yên nghỉ chứ?”

“…”

“Tôi không ngại ăn tối với em.” Nghiêm Quân Lâm nói. 

“Chỉ là, theo cách em miêu tả bạn trai mình, khả năng cao anh ta sẽ đột nhiên ‘sống lại’. Tôi chỉ hứa không chủ động gây xung đột với anh ta, nhưng tôi không phải người không có tính khí.”

Bối Lệ suy nghĩ cẩn thận.

“Anh nói có lý.” Cô cất khoai tây lại. 

“Vậy em mang mấy thứ này—”

“Thôi.” Nghiêm Quân Lâm quay lưng lại, lạnh lùng nói. 

“Mua rồi thì đừng lãng phí.”

Bối Lệ không hiểu nổi anh.

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Đổi ý nhanh hơn lật sách.

Cô mang khoai tây đi gọt vỏ, Nghiêm Quân Lâm cũng vào bếp.

Theo nguyên tắc không để người bệnh nấu ăn, Bối Lệ định đuổi anh ra, nhưng anh đã bắt đầu xử lý đậu que.

Căn bếp không lớn, hai người đứng vào càng chật.

Bối Lệ quay người hai lần đều đụng vào anh. Mỗi lần trán cô đều chính xác đập vào ngực anh. Tư thế ngượng ngùng đến mức chỉ cần mở miệng là như sắp… uống sữa. Lúc cắt rau, khuỷu tay hai người cũng va vào nhau mấy lần.

Nếu cả hai cứ im lặng thế này, bầu không khí sẽ quá mờ ám.

Bối Lệ tìm chuyện nói, kể với anh việc mình tặng chiếc cốc giới hạn cho cấp trên, buổi chiều được gọi đi họp cùng.

“Bây giờ em nghĩ lại…” cô hỏi, 

“Hành động hôm nay của em có phải quá nịnh bợ không?”

“Nghe thì đúng là nịnh bợ.” Nghiêm Quân Lâm rửa tôm dưới vòi nước, nghiêng mặt nhìn cô. 

“Nhưng gương mặt ngây ngô của em đã bù đắp tất cả.”

Bối Lệ: “Hả?”

Bẻ đầu tôm, rút chỉ, rạch lưng, bóc vỏ. Nghiêm Quân Lâm xử lý tôm rất thành thạo.

“Có ai từng nói với em chưa?” anh nói. 

“Dù em làm gì cũng trông rất tự nhiên.”

Bối Lệ lắc đầu.

“Anh đang khen em nhìn ngây thơ à?”

“Em có gương mặt rất dễ khiến người ta nghĩ rằng em sẽ bị lừa.” Nghiêm Quân Lâm bỏ tôm đã làm sạch vào bát sứ trắng. 

“Hãy tận dụng nó. Con người thường có ấn tượng đầu tiên, và thứ dễ đánh lừa nhất chính là ngoại hình.”

Trong lúc nấu ăn, Nghiêm Quân Lâm ra ngoài hai lần, ho liên tục. Mỗi lần ho, mặt và tai anh lại đỏ hơn.

Bối Lệ đi sau anh đang bưng thức ăn.

“Có phải hôm qua món em nấu quá cay không?”

“Câu hỏi hay.” Nghiêm Quân Lâm nói. 

“Nếu thật vậy thì tốt quá. Nhà nước khỏi cần trói tôi nghiên cứu vũ khí ngôn ngữ, nên trói em lại, bắt em bôi ớt lên đại bác làm bom sinh học.”

Trời ạ.

Một người bệnh mà miệng lưỡi vẫn cay độc thế này.

Bối Lệ hối hận.

“Hôm qua em không nên nấu thịt xào ớt, nên làm sườn chua ngọt. Như vậy lời anh nói cũng ngọt hơn chút.”

“Muốn nghe lời ngọt à?” Nghiêm Quân Lâm mặt không cảm xúc. 

“Hôm nay đi làm thật ngọt ngào, vất vả ngọt ngào cả ngày, chào buổi tối ngọt ngào, sát thủ đầu bếp ngọt ngào.”

Bối Lệ hít sâu.

“Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”

Nghiêm Quân Lâm bày món ăn ra, đưa đũa cho cô.

“Được.” 

Anh hỏi: “Khi nào em định chia tay?”

Bối Lệ sững người.

Cô vẫn giữ tư thế chuẩn bị ngồi xuống, ngơ ngác nhìn anh, như bị điểm huyệt.

Nghiêm Quân Lâm bình tĩnh ngồi xuống.

Ánh mắt anh dừng ở xương quai xanh của cô. Ở đó có một vết bầm tím, dù cô cố ý mặc áo cổ cao nửa kín nửa hở, mép vết bầm vẫn lộ ra, màu tím đáng sợ, cực kỳ chói mắt.

Đây không phải dấu vết thân mật.

Hôm qua anh đã hiểu lầm.

Đó rõ ràng là vết thương do bị kéo giật mạnh, do cô cố sức giãy giụa mà để lại.

“Em thật sự nghĩ hai người hợp nhau sao?” Nghiêm Quân Lâm nói. 

“Sau khi chia tay tôi, em lại chọn kiểu bạn trai như vậy… Điều đó khiến tôi cảm thấy trước đây mình tệ hại đến mức nào.”

Anh nhìn cô.

“Quá khứ của chúng ta tệ đến thế sao… mà em lại có thể chấp nhận bị đối xử như vậy?”

===

Tính khí (hay khí chất, tiếng Anh: temperament) là tập hợp các đặc điểm tâm lý, hành vi bẩm sinh, ổn định, thể hiện cường độ, nhịp độ của hoạt động tâm lý và cách một người phản ứng với thế giới. Nó là bản chất tự nhiên, quyết định phong cách hành vi độc đáo và cách biểu lộ cảm xúc của mỗi cá nhân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc