Bối Lệ

Chương 45 : Ăn cơm – Khi nào em định chia tay?

Trước Sau

break

“Nhưng đây là lỗ hổng bảo mật, có thể gây thiệt hại cho công ty.”

“Đó là việc ban quản lý nên suy nghĩ.” Nghiêm Quân Lâm nói. “Còn em, bây giờ nên nghĩ xem làm sao để tối đa hóa lợi ích của bản thân.”

Anh đứng dậy, rót hai cốc nước nóng.

Anh hiểu tính cách của Bối Lệ.

Gia đình và trường học dạy dỗ cô quá tốt, quá ngoan ngoãn. Một cô gái chuẩn mực, học sinh giỏi trong mắt thầy cô, con ngoan trong mắt cha mẹ. Một sản phẩm hoàn hảo của khuôn mẫu xã hội, nhìn từ góc độ nào cũng không có gì để chê.

Chỉ là… không phải chính cô.

Khi mới yêu, Nghiêm Quân Lâm cũng từng nghĩ để cô mãi giữ được sự ngây thơ, tốt nhất là đừng bao giờ phải nhìn thấy những mặt tối của thế giới.

Nhưng thời gian trôi qua, đến bây giờ anh đã hiểu, kiểu “ngoan ngoãn” theo nghĩa thế tục ấy, trong công việc lại là kiểu người dễ bị hy sinh nhất.

Bởi vì bắt nạt cô… chẳng cần phải trả giá gì.

Cô phải tự nhận ra điều đó.

“Em hình như hiểu rồi.” Bối Lệ ôm cốc nước. 

“Nếu em mang USB chung đó về đây, có thể tìm ra nguồn virus không?”

“Không được.” Nghiêm Quân Lâm nói thẳng. 

“Trừ khi em để tôi kiểm tra máy tính của toàn bộ phòng em nhưng điều đó không thực tế.”

Bối Lệ gật đầu.

“Cảm ơn anh. Em không ngờ anh vẫn giúp em.”

Dù sao thì… lúc trước là cô đề nghị chia tay.

“Chuyện tiện tay thôi.”

“Có thể với anh chuyện này rất nhỏ… nhưng với em lại rất quan trọng. Em thật sự rất cảm ơn anh.”

Nghiêm Quân Lâm cắn một miếng bánh bao, ăn xong nửa cái mới nói:

“Nếu hôm nay Trương Sơ Tuyết gặp chuyện này, tôi cũng sẽ giúp.”

Bối Lệ nói:

“Chị họ em tên Trương Sơ Tình.”

“Ừ.” Nghiêm Quân Lâm bình thản. 

“Đều là người thân, nên giúp đỡ lẫn nhau.”

Bối Lệ biết ngay anh sẽ nói như vậy.

Nghiêm Quân Lâm là người có trách nhiệm rất mạnh. Nếu không phải vậy, trước đây anh cũng sẽ không chấp nhận theo đuổi của cô.

Bây giờ anh dạy cô phải coi trọng lợi ích cá nhân, nhưng thực ra khi đối mặt với người thân hay bạn bè, anh chưa bao giờ so đo được mất.

Dù yêu hay không yêu, anh vẫn đối xử tốt với bạn gái của mình ngay cả bạn gái cũ cũng vậy.

Bởi vì trách nhiệm.

Ngày trước điều đó khiến cô cảm thấy rất ngọt ngào.

Nhưng bây giờ nhớ lại, lại có chút đắng.

Bối Lệ khẽ nói:

“Cà chua chua quá.”

“Thế à?” Nghiêm Quân Lâm nếm thử một miếng. 

“Em xào ngon lắm. Lần sau tôi sẽ chọn loại cà chua hợp để xào.”

Cúi đầu một lúc lâu, Bối Lệ nhẹ giọng nói:

“Em muốn nộp đơn đi Pháp học thạc sĩ.”

Đũa của Nghiêm Quân Lâm khựng lại.

“Tôi biết rồi.”

“Vì vậy anh cũng không cần lo lắng quá.” Bối Lệ nghiêm túc giải thích. 

“Em sẽ không làm phiền cuộc sống của anh lâu đâu—”

“Ăn cơm đi.” Nghiêm Quân Lâm cắt ngang.

“Đồ ăn sắp nguội rồi.”

Trên bàn ăn, Bối Lệ hỏi anh câu cuối cùng.

“Làm sao anh biết USB có virus?”

“Rất đơn giản. Vừa cắm vào, chương trình đã bị giật khi tải, thao tác bị trễ, tốc độ truy cập ổ đĩa chậm đi. Rõ ràng virus đang chiếm bộ nhớ và kênh đọc ghi.”

Bối Lệ chống tay lên bàn, nghiêng người lại gần anh, tỏ ra rất hứng thú.

“Nhưng sao em không thấy gì?”

“Máy tính của em lộn xộn như Cửu Long Thành Trại.” Nghiêm Quân Lâm nói. 

“Sao mà—”

Anh chợt dừng lại.

Ánh mắt rơi xuống xương quai xanh của cô, sững người.

Vài giây sau, ánh mắt anh dần trầm xuống.

Anh dời mắt đi.

“Ngày mai tôi cài cho em phần mềm diệt virus chuyên dụng.”

“Hôm nay được không?”

“Hôm nay không.”

“Tại sao?”

“Vì tôi cần nghỉ ngơi.” Nghiêm Quân Lâm nói. 

“Tôi làm việc cả ngày rồi, bây giờ rất mệt.”

Bối Lệ lập tức xin lỗi.

Nghiêm Quân Lâm không đáp lại. Thái độ của anh bỗng trở nên lạnh nhạt, ánh đèn phản chiếu trên tròng kính, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đến tối đi tắm, Bối Lệ mới phát hiện xương quai xanh của mình bầm một mảng lớn.

Diện tích rất rộng, rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.

Cô lại gần gương, chạm thử một cái, đau đến nhíu mày.

Là do Dương Cẩm Quân để lại.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc