Bối Lệ chưa nghĩ ra cách phản kích, nhưng cô đã hiểu tầm quan trọng của việc để lại dấu vết trong công việc.
Cô đến phòng bảo vệ, nói mình làm mất đồ nên muốn sao chép một đoạn camera.
Nhân viên bảo vệ quả nhiên từ chối.
Xem thì được, nhưng sao chép phải có phê duyệt.
Bối Lệ làm gì có phê duyệt.
Cô nói chỉ cần xem đoạn camera ở cổng công ty là được. Ngoài ra, mấy anh bảo vệ cũng vất vả rồi, cô phát thuốc lá và mời trà sữa.
Cô nói chuyện rất lịch sự, lại xinh xắn dịu dàng, nên họ cũng không làm khó. Sau khi hỏi rõ cô muốn xem đoạn nào, họ mở video cho cô xem.
Khi một người đi vào nhà vệ sinh, Bối Lệ lén sao chép một đoạn video.
Trước khi rời đi, nhân viên bảo vệ còn quan tâm hỏi cô đã tìm thấy đồ chưa.
Bối Lệ cười.
“Không thấy… chắc để quên ở chỗ khác rồi. Cảm ơn nhé.”
Tan làm, về đến nhà, Bối Lệ đặt túi lên bàn ăn, cắm USB vào máy tính rồi bắt đầu xem lại từng đoạn.
Quả nhiên.
7 giờ 11 phút, camera trước tòa nhà công ty ghi lại cảnh Coco một mình vội vàng bước vào.
Ngay giây tiếp theo, máy tính đột nhiên tắt màn hình.
Hết pin.
Trên màn hình đen kịt phản chiếu hai khuôn mặt.
Một là Bối Lệ.
Một là Nghiêm Quân Lâm, mặt không cảm xúc.
“A!!!”
Bối Lệ hét lên, ôm tim.
“Anh vào từ lúc nào vậy?!”
Nghiêm Quân Lâm giơ tay nhìn đồng hồ.
“Mười bốn phút trước. 8 giờ 23.”
Tóc anh hơi rối, dường như từ lúc về nhà đến giờ vẫn đứng sau lưng cô.
Bối Lệ vẫn chưa hoàn hồn.
“Sao anh không nói gì vậy?”
“Không có gì để nói,” Nghiêm Quân Lâm đáp.
“Em đang xem camera công ty à? Mất đồ sao?”
Bối Lệ đứng dậy tìm dây sạc laptop, vừa tìm vừa kể sơ qua toàn bộ câu chuyện.
“Nếu mọi chuyện đúng như em nói,” Nghiêm Quân Lâm nói, “Dù em thật sự tìm được video thì chứng minh được gì? Cấp trên của em đã quyết định bao che. Em định kêu oan với ai?”
Bối Lệ nói:
“Cấp trên của cấp trên?”
Cô nghĩ tới Khổng Ôn Kỳ.
“Quan hệ giữa hai người thế nào?”
“…Hình như không có quan hệ.”
Nghiêm Quân Lâm day nhẹ thái dương.
“Nếu em muốn ở lại công ty này,” Anh nói: “Em nên giữ quan hệ tốt với cấp trên.”
“Nhưng chị Vĩ rõ ràng không thích em…”
“Vậy thì kết giao với người mà chị ta không dám đắc tội,” anh bình tĩnh đưa ra lời khuyên.
“Ví dụ, Khổng Ôn Kỳ mà em vừa nhắc tới.”
Bối Lệ lẩm bẩm:
“Em phải làm sao đây?”
“Làm thế nào, em còn rõ hơn tôi,” Nghiêm Quân Lâm cúi người rút USB khỏi máy tính của cô.
“Tùy cơ ứng biến, đúng người đúng thuốc. Em chắc chắn hiểu đối phương cần gì.”
Nói đến đây, anh nghiêng người.
Phát hiện Bối Lệ đang ngẩng mặt nhìn mình.
Giống hệt một con sóc nhỏ đang chờ quả tự rơi xuống.
Nghiêm Quân Lâm hỏi:
“Sao lại nhìn tôi kiểu đó?”
“Ừm… cảm giác anh bỗng nhiên hơi xa lạ,” Bối Lệ nói.
“Trước đây anh chưa từng dạy em mấy chuyện này. Em cứ tưởng anh là người thẳng tính, không biết mấy đường vòng vèo.”
“Trước đây em còn đang đi học, học mấy thứ này cũng vô ích,” Nghiêm Quân Lâm mở laptop của mình.
“Ở trước mặt người nhà cũng không cần giả vờ. Nhưng nếu em muốn thăng chức tăng lương, năng lực quan trọng, còn duy trì quan hệ xã hội lại càng quan trọng hơn.”
Bối Lệ khẽ “ừ” một tiếng.
Nghiêm Quân Lâm vừa cắm USB vào thì lập tức nhíu chặt mày.
“Bối Lệ.”
“Em đây.”
“USB của em có virus.”
Bối Lệ sững người.
“Cái gì?”
“Để tôi xem thử,” Nghiêm Quân Lâm nhìn chằm chằm màn hình. Một phút sau anh nói:
“Nhiều virus thế này… bình thường em dùng máy tính để nuôi cổ độc à?”
Bối Lệ nói:
“Nhưng phần mềm diệt virus của em không báo gì cả… Có khi nào bị nhiễm lúc em sao chép video hôm nay không?”
Nghiêm Quân Lâm không trả lời, chỉ tập trung xử lý.
Một lúc sau, anh hít sâu, tháo kính ra, khuỷu tay chống lên bàn, tay còn lại bóp nhẹ sống mũi.
“Tôi biết bản kế hoạch của em bị lộ từ khi nào rồi,” anh nói. “Cho tôi hai mươi phút.”
Bối Lệ hoàn toàn không nghi ngờ năng lực chuyên môn của anh.
Cô thử đáp lễ:
“Ờ… anh có muốn ăn tối không? Em nấu cho?”
Nghiêm Quân Lâm quay mặt nhìn cô.
“Em còn biết nấu à? Tôi tưởng em quên hết rồi.”
“…Em vẫn nhớ chút chút,” Bối Lệ nói. “À đúng rồi, em nhớ trong tủ lạnh có salad ăn liền.”
“Tôi vứt rồi,” Nghiêm Quân Lâm nói.
“Hai ngày trước. Hạn sử dụng của nó chỉ có hai ngày, tốt nhất nên ăn trong một ngày.”
“À…” Bối Lệ do dự.
“Nếu chưa hỏng thì chắc vẫn ăn được chứ? Chắc không bị ngộ độc đâu nhỉ?”
Nghiêm Quân Lâm đeo lại kính, thở dài.
“Bối Lệ.” Anh bình tĩnh nói: “Cho dù chúng ta sống gần bệnh viện, cũng đừng ngang ngược như vậy.”
---
"Vô gian đạo" (hay Vô gián đạo) là thuật ngữ Phật giáo chỉ tầng địa ngục thứ 8, nơi chịu hình phạt cực nặng, liên tục và không gián đoạn. Nghĩa đen là con đường không gián đoạn, ám chỉ sự đau khổ vĩnh viễn. Nó cũng là tên bộ phim hình sự nổi tiếng Hong Kong (2002) về hai kẻ nằm vùng sống trong "địa ngục trần gian".