Bối Lệ

Chương 2 : Bối Lệ - Lý Lương Bạch

Trước Sau

break

Darling: [Không có thời gian ăn hả Bối Bối?]

Hai mươi phút sau, thấy cô không trả lời, anh lại gửi tin nhắn mới.

Darling: [Tội nghiệp quá, xem ra là không có thời gian ăn thật rồi.]

Darling: [Anh đi đón em nhé.]

Huyệt thái dương của Bối Lệ giật liên hồi. Tuy buổi lễ đã kết thúc nhưng công việc của họ vẫn chưa xong hẳn. Các quản lý có thể đi, nhưng thực tập sinh phải ở lại chạy vặt, thu dọn sản phẩm, viết bài truyền thông.

Bối Lệ nộp bản thảo đầu tiên trên điện thoại, vượt qua vòng duyệt một, nhưng đến chỗ chị Vĩ thì bị mắng một trận tơi bời.

"Em viết theo công thức à?" 

"Văn mẫu đến mức chị mới đọc mở đầu đã đoán được kết thúc." "Em viết cho người đọc hay viết cho máy đọc thế?" 

"Ồ, hóa ra em vẫn biết mình đang viết bài quảng bá à. Chị cứ ngỡ em đang viết code cơ đấy, khô khan thế này em nên sang bộ phận kỹ thuật thì hơn." 

Trả về viết lại.

Chị Vĩ: [Nộp lại cho chị xem trước 6 giờ, đúng 8 giờ đăng bài.]

Cắn một miếng socola để duy trì sự sống, Bối Lệ ngồi trên thùng giấy đóng gói vật liệu, phần băng dính lộ ra ngoài cọ vào chân khiến cô thấy nóng rát. Cô cúi đầu, chưa viết được mấy chữ lại nhận được thông báo trong nhóm công việc.

Ôn Kỳ: [@All thành viên. Sự kiện lần này hoàn thành tốt đẹp không thể thiếu công sức của mọi người. Mọi người vất vả rồi, tối nay liên hoan tại Sảnh Kim Cương, không gặp không về, yêu các bạn. (icon tim) (icon tim)]

Địa điểm tổ chức lần này là khách sạn xa hoa Bạch Khổng Tước. Bối Lệ ôm máy tính đi tìm chỗ ngồi, may mà chị Vĩ không ngồi bàn này. Cô chào hỏi đồng nghiệp trong nhóm rồi ăn vội vài miếng, đặt máy tính lên đùi tiếp tục làm cho xong việc, cuối cùng cũng kịp gửi bản thảo trước 6 giờ.

Năm phút sau, chị Vĩ trả lời.

[OK.]

Bối Lệ bóp bóp vùng cơ cầu vai và xương bả vai đau nhức, nghe thấy đồng nghiệp bên cạnh là Coco nhỏ giọng hỏi: "Người đàn ông ngồi cạnh sếp Ôn Kỳ là ai thế? Nam ngôi sao nào được mời đến hôm nay à? Nhan sắc đỉnh cao thật đấy. Tên là gì nhỉ? Giới giải trí lại có hàng mới à?"

Bối Lệ ngẩng đầu nhìn.

Khổng Ôn Kỳ là sếp tổng của bộ phận Digital Marketing, bình thường đều là nhóm chị Vĩ trực tiếp báo cáo, thực tập sinh như Bối Lệ rất ít khi tiếp xúc. Trong ấn tượng của cô, Khổng Ôn Kỳ luôn cười híp mắt. Lúc này, vị trí bên phải Khổng Ôn Kỳ là một người đàn ông, sơ mi trắng phối với vest xanh thẫm, cà vạt xanh sọc bạc, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười. Một gương mặt đẹp trai không tì vết.

Bối Lệ chưa kịp lên tiếng, một thực tập sinh khác là Thái Điềm đã ghé sát vào giải thích.

“Ngôi sao nào mà được nhiều sếp lớn vây quanh thế kia? Đó là thái tử gia của khách sạn Bạch Khổng Tước, Lý Lương Bạch đấy." 

Thái Điềm nói: "Tớ nghe chị Vĩ bảo rồi, lần này đàm phán được địa điểm ở Bạch Khổng Tước là nhờ anh ấy gật đầu đấy."

Khách sạn Bạch Khổng Tước luôn theo đuổi nguyên tắc sang trọng kín đáo, chú trọng đẳng cấp. Những hoạt động tổ chức ở đây trước kia đa phần liên quan đến nghệ thuật hoặc từ thiện. Đây là lần đầu tiên họ cho thuê địa điểm để làm sự kiện thương hiệu mỹ phẩm.

"Oa." 

Coco kinh ngạc: "Là có quan hệ thân thiết với sếp Ôn sao? Hèn gì…hèn gì…"

Cô ấy ngắc ngứ nửa ngày không tìm được từ thích hợp, lại sợ nói sai bị mách lẻo. Ai cũng muốn được ở lại Lagom, ai cũng biết trong ba thực tập sinh đợt này, cuối cùng chỉ có một người, thậm chí là không có ai được giữ lại.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc