Không, em chẳng ngoan chút nào đâu.
Em vừa mới lừa anh xong đấy.
“Thêm lần nữa nhé? Em dùng tay, hoặc cái khác cũng được,” Lý Lương Bạch gợi ý thẳng thừng, “Anh mới mua nến nhiệt độ thấp, thử xem sao?”
Bối Lệ vừa gật đầu vừa nghĩ.
Thôi được rồi, thực ra so với kẻ xấu, cô vẫn còn là người tốt chán.
…
Môn tự chọn của Quan Dương Dương mỗi tuần chỉ có một tiết. Dương Cẩm Quân là giảng viên thỉnh giảng, anh có công việc chuyên môn riêng nên rất bận, lúc không có tiết hầu như không tới trường. Quan Dương Dương không định gửi email hỏi han vì làm chuyện xấu thì tốt nhất đừng để lại dấu vết, muốn trực tiếp xin xỏ thì chỉ còn cách đợi đến tuần sau.
Tuần này của Bối Lệ cũng quay như chong chóng.
Trong công việc, chị Vĩ bắt ba thực tập sinh bọn cô mỗi người phải đưa ra một phương án marketing sáng tạo cho từng sản phẩm lẻ.
Đây là lần đầu tiên Bối Lệ tiếp xúc với việc này, vô cùng bỡ ngỡ. Vốn dĩ cô không phải sinh viên khối kinh tế chuyên nghiệp mà là dân ngoại ngữ, nên chỉ còn cách hùng hục xem các dự án mẫu, lật tài liệu, cắm chốt ở thư viện với hy vọng tìm thấy nguồn cảm hứng.
Về tình cảm, Lý Lương Bạch không đến nữa. Dự án nhà hàng mà anh phụ trách dự định sẽ mở thêm bốn chi nhánh nữa trong năm nay, đều là quản lý trực tiếp nên có rất nhiều việc cần anh quyết định.
Nhưng dù bận rộn đến đâu, đi đâu anh cũng đều nhắn tin báo cho Bối Lệ biết.
Mỗi lần đi xa về đều có quà cho cô, đi Macau thì mang về một đồng chíp bằng vàng ròng; đi Nam Kinh thì mang về một cặp tượng vịt nhỏ, không hẳn món nào cũng đắt đỏ nhưng món nào cũng đầy tâm huyết.
Về cuộc sống, cô và Nghiêm Quân Lâm có thể coi là tạm thời chung sống hòa bình.
Bối Lệ rất ít khi sinh hoạt ở phòng khách, tan làm là về ngay phòng ngủ, không vào bếp, cũng không ra ban công nhỏ.
Thói quen sinh hoạt của Nghiêm Quân Lâm vẫn không đổi, tự mình xuống bếp nấu ăn, dọn dẹp khu vực chung, thậm chí còn mua cả máy giặt mới để ở ban công, không dùng chung với cô.
Dạo gần đây anh tăng ca, đi sớm về muộn, hai người hầu như không chạm mặt, Bối Lệ cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Tối nay là một ngoại lệ.
Bối Lệ vừa tắm xong, Nghiêm Quân Lâm cũng vừa đi làm về.
Gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, một bên vai đeo chiếc ba lô đen, anh tháo chiếc kính bám đầy hơi nước ra, dùng khăn giấy chậm rãi lau sạch.
Bối Lệ thầm may mắn vì mình đã thay váy ngủ.
Bây giờ tất cả váy ngủ của cô đều là loại dài tay có sẵn miếng lót ngực.
Nghiêm Quân Lâm lau kính xong, đeo lại lên mắt, liếc nhìn cô một cái rồi định bước đi luôn.
“Nghiêm Quân Lâm!” Bối Lệ cấp thiết gọi anh, “Anh đợi một chút.”
Nghiêm Quân Lâm: “Có gì nói thẳng đi.”
“Chuyện giữa chúng ta, anh có thể giữ bí mật với bạn trai tôi được không?” Bối Lệ nói, “Hiện tại tình cảm của chúng tôi đang rất tốt, tôi không muốn vì chuyện này mà bị ảnh hưởng.”
“Em nói chuyện trước sau mâu thuẫn quá,” Nghiêm Quân Lâm nói, “Đã gọi là tình cảm rất tốt, thì sao có thể bị chút chuyện nhỏ này làm ảnh hưởng được?”
Bối Lệ cứng họng: “Tôi chỉ xin anh giúp một chút thôi, cũng chỉ là việc tiện tay thôi mà...”
Nghiêm Quân Lâm đặt ba lô xuống, từ chối: “Không giúp.”
“Nghiêm Quân Lâm...”
“Quan hệ giữa hai người thì hai người tự giải quyết.”
Nghiêm Quân Lâm dừng bước, Bối Lệ đâm sầm vào người anh, sợ đến mức lùi lại năm bước dài.
“Mấy hôm trước em vừa mới nói xong mà,” Nghiêm Quân Lâm thờ ơ, “Em thích kiểu đàn ông nào đều chẳng liên quan gì đến tôi. Tương tự như vậy, tôi chỉ là người cũ của em, không có trách nhiệm phải giúp em. Như em thấy đấy, tầm ảnh hưởng của tôi có hạn, càng không phải chỉ một câu nói là có thể khiến người khác kích động. Phiền em đừng quá đề cao tầm ảnh hưởng của tôi.”
Bối Lệ im lặng.
Nghiêm Quân Lâm quay người định về phòng, vừa chạm tay vào nắm đấm cửa lại nghe thấy Bối Lệ gọi giật giọng từ phía sau.
“Lý Lương Bạch là người rất tốt, anh ấy đối xử với tôi cũng rất tốt.”
Nghiêm Quân Lâm ngắt lời cô: “Xin lỗi, tôi không có thời gian ở đây nghe em khen ngợi bạn trai hiện tại đâu, dù là khen trước chê sau cũng không được.”
“Nhưng mà,” Bối Lệ lấy hết can đảm bước tới, nắm lấy vạt áo của Nghiêm Quân Lâm, “Nhưng mà anh ấy rất hay ghen.”
Nghiêm Quân Lâm nghiêng mặt: “Nói với tôi làm gì?”
“Tôi từng kể với anh ấy là tôi có một mối tình đầu,” Bối Lệ vội vã nói, “Anh ấy cũng biết tôi và tình đầu yêu nhau rất lâu.”
Nghiêm Quân Lâm đột ngột hỏi: “Em còn từng yêu cả Lục Dự nữa à?”
“Tại sao anh lại nhắc đến Lục Dự?” Bối Lệ khó hiểu, “Tình đầu của tôi chẳng phải là anh sao?”
Cô thấy Nghiêm Quân Lâm lộ ra một biểu cảm cực kỳ phức tạp.
Rất lạ lùng.
“Tóm lại là giờ đừng tính toán chuyện đó nữa,” Bối Lệ nói nhanh, “Anh biết đấy, tôi đang học năm tư, hiện đang thực tập ở một công ty rất tốt, căn nhà này cũng là do tôi khó khăn lắm mới tìm được, giá cả và vị trí đều phù hợp nhất. Nếu bị Lý Lương Bạch biết về quá khứ của chúng ta, anh ấy chắc chắn sẽ bắt tôi dọn đi, tôi không muốn.”
“Được.”
Bối Lệ chưa nhận ra, cô vẫn đang chìm đắm trong nỗi buồn lo rối ren: “Ít nhất hãy nhẫn nhịn cho qua hết thời hạn thuê này, hạn thuê của tôi chỉ còn.”
“Tôi nói là được.” Nghiêm Quân Lâm lặp lại một lần nữa, anh nói, “Xem ra tôi đã đánh giá em quá cao rồi, bao nhiêu năm qua em vẫn cứ yêu đương kiểu như học sinh tiểu học vậy.”
Bối Lệ buông tay ra.
“Ít nhất anh ấy chân thành thích tôi.” Bối Lệ nhấn mạnh, “Tôi cũng thích anh ấy.”
Nghiêm Quân Lâm thốt lên một tiếng “Trẻ con”, anh đẩy cửa phòng ngủ, lúc đóng cửa lại vẫn thấy Bối Lệ đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
“Tôi sẽ không chủ động nói gì với Lý Lương Bạch đâu, em cứ yên tâm, tôi chưa rảnh rỗi đến mức đó.” Nghiêm Quân Lâm nói, “Chân ái của hai người rốt cuộc là hào nhoáng rực rỡ hay là đang lung lay sắp đổ, đều chẳng có chút liên quan gì đến tôi cả.”