Bối Lệ

Chương 12 : Gặp lại - Hóa ra em thích kiểu như vậy sao?

Trước Sau

break

"... Anh không đi nữa," Lý Lương Bạch nâng mặt cô lên, "Sao lại có thể khó chịu đến mức này chứ? Bối Bối, nhìn anh này, em làm sao vậy?"

Bối Lệ nghĩ, tuyệt đối không được để Lý Lương Bạch biết chuyện về Nghiêm Quân Lâm.

Anh chắc chắn sẽ ép cô dọn đi ngay lập tức.

Ngay từ ngày đầu tiên cô chuyển đến đây, Lý Lương Bạch đã bắt đầu soi mói căn nhà này rồi.

"Em đang nghĩ," Bối Lệ khô khan nói, "Cách âm ở đây hình như không được tốt lắm."

Lý Lương Bạch không nhịn được cười.

"Chuyển chủ đề vụng về thật đấy," anh nói, "Anh không đi nữa, tối nay ở lại đây với em. Sao thế? Bên ngoài lạnh lắm à? Ra ngoài có một lát mà tay lạnh ngắt thế này."

"Không..." Da đầu Bối Lệ tê rần.

Cô không dám tưởng tượng cảnh tượng khi bạn trai hiện tại và bạn trai cũ gặp nhau, quá kinh khủng. Thà rằng bây giờ cô quay lại công ty tăng ca, dù bị chị Vĩ mắng cả tiếng đồng hồ còn tốt hơn là nhìn thấy hai người họ đối mặt.

Cô nói: "Công việc quan trọng, anh mau đi đi."

Phải tiễn Lý Lương Bạch đi càng sớm càng tốt.

Dù sao cô cũng không có đủ tiền để đuổi Nghiêm Quân Lâm đi, cũng chẳng đền nổi tiền thuê nhà cho anh ta.

"Anh có thể bảo chú Ngô qua đó," Lý Lương Bạch nói, "Phát sốt rồi à? Mặt em nóng quá."

"Vì đột ngột quá, đang mặc váy ngủ mà bất thình lình gặp bạn cùng phòng mới," Bối Lệ thầm khâm phục khả năng nói dối của mình, lý do này thật hoàn hảo, "Em thấy hổ thẹn lắm."

Cô hoàn toàn không muốn Lý Lương Bạch ở lại qua đêm nữa.

Nếu có thể, sau này mỗi lần hẹn hò đều ở bên ngoài, tốt nhất là đừng bao giờ để Lý Lương Bạch đến đây nữa.

Khó khăn lắm mới thuyết phục được Lý Lương Bạch, bên ngoài cũng không còn tiếng động gì, Bối Lệ nghĩ chắc Nghiêm Quân Lâm đã về phòng rồi.

Anh ta là người rất giữ thể diện, tình cảnh khó xử thế này chắc chắn anh ta cũng chẳng muốn tham gia.

Lý Lương Bạch cười bảo mặc váy ngủ chẳng có gì hổ thẹn cả, rất đáng yêu; nhìn Bối Lệ đo nhiệt độ xong, xác định cô không sốt mới chuẩn bị rời đi.

Anh chỉ nghĩ là Bối Lệ vẫn còn đang buồn, nên dỗ dành cô, bảo cuối tuần sau khi ăn cơm với gia đình xong sẽ đưa cô đi xem triển lãm.

Đó vốn là triển lãm của một nghệ sĩ mà Bối Lệ rất ngưỡng mộ, tuần trước không săn được vé cô còn buồn rất lâu. Giờ Lý Lương Bạch nhắc đến, cô cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà vui, đành phải cố gắng giả vờ tỏ ra hạnh phúc.

Cô hy vọng mình cười trông không quá giả tạo.

Phòng khách yên tĩnh, Bối Lệ thò đầu ra trước, sofa không có ai, nhà vệ sinh tắt đèn, rất tốt, rất yên tĩnh.

Cô cẩn thận đẩy cửa bước ra một bước, không may dẫm phải một tấm ván gỗ hơi vênh, phát ra tiếng "két" ——

Giống như bật công tắc của một hộp nhạc.

Lý Lương Bạch vừa cài cúc áo sơ mi vừa bước ra từ phòng ngủ của cô.

Nghiêm Quân Lâm bưng một nồi đất bốc khói nghi ngút từ trong bếp đi ra.

Cả hai đồng thời dừng bước.

Bối Lệ cảm thấy đôi mắt của mình bây giờ thật dư thừa.

Lý Lương Bạch lên tiếng trước, sau giây phút bất ngờ liền mỉm cười: "Là người bạn mới dọn đến đúng không? Chào anh, tôi tên Lý Lương Bạch, là bạn trai của Bối Lệ."

Nghiêm Quân Lâm không biểu cảm gì, nhìn Bối Lệ rồi lại nhìn anh ta, đi đến bên bàn ăn, đặt vững nồi đất lên tấm lót cách nhiệt, đưa tay ra bắt: "Chào anh, Nghiêm Quân Lâm."

Vẫn ngắn gọn súc tích như mọi khi.

Bối Lệ ước gì Lý Lương Bạch chưa bao giờ nghe thấy cái tên "Nghiêm Quân Lâm" này.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc