Biểu Muội Đẹp Như Hoa Thơm (H)

Chương 15: Về lại nhà

Trước Sau

break

Vài ngày sau, Hàm Thanh đến từ biệt Hàm Chi Liên, cảm ơn cô mẫu đã cho nàng tá túc trong thời gian vừa qua.

Hàm Chi Liên nghe Hàm Tuấn được thả, trong lòng bà nhẹ nhõm, vơi đi nỗi áy náy trong lòng.

Hàm Thanh biết lúc cha nàng bị nhốt, cô mẫu cũng không hề dễ chịu. Với lại, nàng đã ở sau lưng bà lợi dụng Tề Lãng Thần, cho nên bây giờ nàng mới là người có cảm giác tội lỗi ở trong lòng.

Nàng đến hình ngục đón cha.

Ở kinh thành, Hàm Tuấn có mua một tòa nhà nhỏ. Trong nhà ngoài hai cha con, ngoài Mục Quế làm người hầu của riêng nàng thì chỉ thêm Đỗ quản gia cùng một Chiêu ma ma lớn tuổi.

So với nhiều vị quan ở kinh thành, hai cha con bọn họ quả thực được coi là đạm bạc, nghèo kiết xác. Nếu cha nàng có ăn hối lộ thì nhà cửa sao có thể khiêm tốn như vậy.

Nhiều người nghĩ đi làm quan phải ở nhà to nhà đẹp cho hoành tráng, nhưng cả nàng và cha đều cảm thấy không cần thiết, sinh hoạt nên vừa đủ, không nên bày vẽ.

Cha nàng không giống như những người cha khác, đặt công dung ngôn hạnh hay nữ đức đè lên trên đầu nữ tử của mình, cách giáo dục của ông hơi khác với người bình thường.

“Trên đời này, quan trọng nhất là chữ đức, sống không thẹn với lương tâm.”

“Cuộc đời ngắn ngủi, con chỉ cần vui vẻ là được, sống quá khuôn khổ, ngược lại là hành hạ bản thân mình.”

Hàm Tuấn dạy cho nàng cách đối nhân xử thế, cư xử cho phải phép. Còn lại, hầu như ông để nàng tự do phát huy tài năng của mình.

Bề ngoài, nàng vẫn đủ tiêu chuẩn, phép tắc của một vị ŧıểυ thư nhà quan, song bên trong, suy nghĩ  của nàng rất thông thoáng không quá bó hẹp như những vị quý nữ khác.

Có được một người cha như Hàm Tuấn, là may mắn cả đời nàng. Trước giờ nàng luôn nghĩ như vậy.

Hàm Thanh dìu Hàm Tuấn bước vào sân, Đỗ quản gia cùng Chiêu ma ma chạy ra đón. Bọn họ đều mừng tủi, nhiệt tình đỡ lão gia vào trong nhà.

Hàm Tuấn ở trong ngục lâu, cơ thể gầy gò nhợt nhạt, không thiếu vết thương khi bị dùng hình. Khiến cho ai nhìn cũng đều chua xót.

“Ta biết là lão gia trong sạch mà, thật là, bắt quan tham thì đi bắt mấy người lương dưới 100 lượng bạc mà dư tiền đi mua nhà lớn, kẻ hầu người hạ đầy nhà. Chứ ai lại đi bắt lão gia nhà chúng ta.” Chiêu ma ma đứng một bên, vừa quệt nước mắt vừa nói.

“Đúng đấy, chuyện xui rủi đã qua, chúng ta nên cảm tạ trời đất. Sáng sớm ta mua được một con gà béo, lão gia phải tẩm bổ mới được.” Đỗ quản gia ở bên gật đầu.

“Làm phiền hai người rồi, lúc ta vào ngục chắc mọi người lo lắng lắm.” Hàm Tuấn cảm kích nói.

Hàm Thanh đứng ở bên lặng lẽ mỉm cười. Cha nàng trước giờ hiền hậu, đối xử với hạ nhân rất tốt. Nên khi ông gặp tai họa, ai cũng lo lắng cho ông. Sau khi ầm ĩ một hồi, quản gia cùng Chiêu ma ma đi xuống bếp để chuẩn bị bữa ăn.

Mục Quế xung phong đi giúp hai người kia. Trong phòng không còn ai, Hàm Thanh mới quay sang nói với Hàm Tuấn:

“Cha, sau này cha định thế nào?”

Hàm Tuấn nghe con gái mình hỏi thì trầm ngâm. Trước đây, ông thi cử làm quan, muốn làm một vị quan tốt để giúp dân. Nhưng sau khi lăn lộn trong triều chục năm, ông nhận ra sự thối nát của nó, nhiều lần chán nản, hay than thở với Hàm Thanh.

Một chiếc lá chẳng làm nên mùa xuân, khi cả một cái cây toàn lá úa, thì những chiếc lá xanh còn lại không sớm thì muộn sẽ bị úa màu theo. Gió mạnh thổi qua, chiếc lá tàn tạ rơi xuống, vạn kiếp bất phục.

Hàm Thanh đã mong ông từ quan cách đây vài năm, nàng nhận ra cha mình tâm trạng tệ đi mỗi ngày, cuộc sống của ông không còn vui vẻ như trước khi làm quan.

Song Hàm Tuấn phân vân, nếu như ông rời bỏ, thì triều đình sẽ càng mục rỗng, cho dù ông bất tài, chức quan nhỏ, ông vẫn muốn góp chút sức mọn.

Đến khi Lôi Khúc xuất hiện, muốn dùng quyền thế ép con gái ông trở thành thiếp, ông mới nhận ra sự bất lực của mình, sự vô dụng của mình.

Bây giờ, thoát khỏi kiếp nạn này thì đã sao?

Lôi Khúc chắc chắn vẫn tìm cách khác, không tha cho Hàm Thanh và ông.

“Thanh nhi, cha biết rồi. Mấy ngày nữa, cha sẽ từ quan, hai chúng ta về Hạ Sơn.”

Hàm Tuấn chậm rãi nói.

Hàm Thanh gật đầu, cuối cùng cha nàng đã thông suốt rồi.

Chuyện của nàng bây giờ là giải quyết phía bên Tề Lãng Thần, nhớ đến sự tử tế của hắn trong mấy ngày nay, không hiểu sao lương tâm nàng rất áy náy. Nàng cảm giác là nàng chơi đùa và bỡn cợt hắn vậy.

Hàm Thanh lắc đầu, không, đêm đó, nàng đã nói với hắn, hắn cứu cha nàng, nàng cho hắn thứ hắn muốn ở nàng. Đây là giao dịch sòng phẳng, mối quan hệ giữa nàng và hắn là mối quan hệ trao đổi lợi ích.

Hàm Thanh đang suy nghĩ nên hẹn gặp Tề Lãng Thần nói chuyện rõ ràng, không ngờ, nàng chưa kịp hẹn gặp thì đêm hôm đó, hắn đã tìm đến nàng trước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc