“Ư...”
Tiếng rên yếu ớt không kìm được tràn ra từ cổ họng, cánh tay mảnh khảnh chi chít những vết bầm xanh tím, thõng ra ngoài màn giường, bất lực đặt lên mặt nệm.
Thân hình người đàn ông gần như đè trùm lấy nàng, bờ vai và lưng gầy bị ép cong lại, chỉ còn chừa nơi sau gáy một khe hở nhỏ để miễn cưỡng thở.
Gương mặt trắng nhợt nổi lên sắc hồng nhạt, như cánh đào loang trên nền tuyết, đuôi mắt ướt át mờ sương.
Nàng chỉ có thể không ngừng cầu xin: “Phu quân, phu quân, ta sai rồi...”
Bàn tay nóng rực đè lên môi nàng thật lâu, hơi thở yếu ớt liền bị nghiền nát trong kẽ ngón tay, màn đen theo nhịp giường lay động phất phơ, cuốn lấy bóng dáng hai người vào vùng tối mờ ám.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ: “Đại nhân, trong cung có tin gấp.”
Bàn tay Tạ Phùng rắn chắc siết chặt vai nàng, đôi mắt tối sầm nhuốm dục vọng khiến người ta sợ đến tận cùng, hắn tiện tay kéo áo gấm sẫm hoa văn ở đầu giường khoác lên người, vải vóc cọ xát phát ra tiếng khô lạnh, ngay cả giọng nói cũng còn vương cơn giận chưa tan: “Vì sao lúc nào cũng không chịu ngoan ngoãn.”
Nàng chỉ có thể lặng lẽ lắc đầu, không hiểu mình lại chọc giận Tạ Phùng ở chỗ nào.
Ngoài phòng tiếng gõ cửa lại vang lên: “Đại nhân.”
Nàng bị đẩy vào trong giường, cả người rơi sâu vào đống chăn gấm đệm dày, đến cả hơi thở cũng khép lại thật nhẹ, những ngón tay trắng muốt cuộn lấy mép chăn thêu hoa, bờ vai gầy run nhẹ theo lớp gấm phập phồng, trông như đã bị hành hạ đến kiệt sức, hơi thở mong manh như sắp tan vào lều ấm.
Tạ Phùng vuốt tóc nàng, ngoài cửa tiếng gõ lại vang lên, hắn chỉ đành rút người rời đi: “Ngoan ngoãn đợi ta quay lại.”
Nàng vội vàng gật đầu liên hồi.
Tạ Phùng vừa rời khỏi phòng, nàng cũng không chịu nổi mà ngất lịm đi.
Nàng sinh ra đã có sáu ngón, đêm mẫu phi sinh nàng liền băng huyết mà mất, nàng là tồn tại xui xẻo nhất của cả Trung Tấn vương triều, đến cả cha ruột cũng ghét bỏ nàng, suýt nữa sai người dìm chết nàng ngay khi vừa chào đời.
Nhưng nàng được Tạ Phùng khi ấy mới bảy tuổi cứu xuống, từ đó bị phụ hoàng lấy danh nghĩa chuộc tội mà nuôi nhốt trong hành cung tu hành của Tạ Phùng.
Tạ Phùng là quốc sư của Trung Tấn vương triều, hắn khác nàng, lúc hắn chào đời trời sinh dị tượng, trăm chim chầu phượng, Trung Tấn hạn hán ba năm liền được trời ban mưa ngọt, từ đó hắn được tiên đế phong làm quốc sư, gánh vác vận mệnh cả vương triều.
Năm mười sáu tuổi làm lễ trưởng thành, phụ hoàng nàng từng tính chuyện gả nàng đi hòa thân.
Hai tháng sau, ông ta chết bất đắc kỳ tử trong cung, tứ hoàng huynh của nàng lên ngôi thành tân đế, còn nàng bị Tạ Phùng thu làm thông phòng, tiến hành cái gọi là chuộc tội của hắn.
Nàng vô lực co tay phải lại, dù bao nhiêu lần đi nữa, nàng vẫn theo bản năng đưa tay vuốt chỗ ngón thứ sáu đã bị người ta chặt đứt ngay khi mới sinh, nếu... nếu không có ngón tay thứ sáu này, cảnh ngộ của nàng bây giờ có còn đáng thương đến vậy không.
Nàng bị Tạ Phùng giam trong phủ quốc sư đã mười bảy năm, mẫu phi nàng xuất thân dân dã, chỉ có mỗi mình nàng là con gái, hơn nữa đã mất từ mười bảy năm trước, phụ hoàng nàng chết đi, nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là do chính tay Tạ Phùng ra tay.
Chỉ vì muốn đưa nàng đi hòa thân, một hoàng đế của một nước cứ thế bị quốc sư mà mình tin tưởng âm thầm xử chết.
Còn những huynh đệ tỷ muội đông đúc của nàng, không ai không mong nàng sớm chết đi.
Không người che chở, từ nhỏ nàng đã lớn lên như món đồ chơi trong tay Tạ Phùng, bất cứ lúc nào cũng là chim sẻ trong đầu ngón tay hắn, sống tạm bằng cách mổ những hạt thóc hắn bố thí trong chiếc lồng chạm khắc.
Trong mắt Tạ Phùng tính tình thô bạo, nàng chỉ có thể mặc cho hắn muốn lấy gì thì lấy, chơi chán rồi thì cuộn chiếu vứt bỏ như dép rách, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc thêm.
Từ đêm nàng làm lễ trưởng thành bị hắn cưỡng ép kéo vào phòng, sau khi phá giới, ham muốn của Tạ Phùng như lửa gặp gió, mỗi ngày tan triều liền xông thẳng vào viện nàng, xách nàng từ góc phòng ra, đè mạnh lên giường rộng gối êm, dưới chăn gấm da thịt rất nhanh bị phủ đầy dấu hôn và vết tay, những vết hằn sâu cạn khác nhau như mực thấm vào lụa trắng, loang ra nỗi nhục nhã không chỗ trốn của nàng.
Chuyện giường chiếu ngày một dày đặc đến nghẹt thở, mỗi lần nàng bị hắn ép đến cực hạn, co rúm giãy giụa, đổi lại luôn là trừng phạt tàn nhẫn hơn, hơi thở nóng hổi phả bên tai, lời nói bỏng rát đến tận xương, ép nàng chỉ có thể giấu tiếng nức nở trong chăn gấm.
Nàng thật sự quá sợ Tạ Phùng, nỗi sợ ấy đã ngấm vào xương tủy, chỉ cần nghĩ đến tên hắn, nàng cũng không kìm được run rẩy.
Nàng không biết đến khi nào Tạ Phùng mới buông tha nàng, nàng thật sự có tội sao.
Để trốn tránh việc ngày nào cũng phải chung phòng với Tạ Phùng, nàng chỉ có thể ép mình mỗi ngày đều nằm trên giường, gắng khiến bản thân gần như có bảy canh giờ chìm trong cơn buồn ngủ, hễ đến lúc Tạ Phùng sắp tan triều, nàng liền cố ý làm ra vẻ lười nhác mệt mỏi, mong hắn bỏ qua nàng.
Chỉ tiếc chẳng có chút tác dụng nào, dù nàng còn đang ngủ say, cũng sẽ bị Tạ Phùng cưỡng ép đánh thức khỏi giấc mơ.
Nàng chỉ có thể đem chủ ý đặt lên bụng mình, nếu... nếu nàng mang thai thì tốt rồi.
Thật ra không cần Tạ Phùng nhắc, nàng cũng sẽ không xử lý sạch sẽ.
Trước kia nàng có lẽ sợ sinh con sẽ mang đến cái chết cho mình, nhưng cảnh ngộ hiện tại khiến nàng đau khổ đến cùng cực.
Trong màn trướng, mùi trầm hương hòa lẫn hơi tình dục khiến người ta ngạt thở, nàng và Tạ Phùng đêm nào cũng quấn quýt, chuyện giường chiếu mỗi ngày sớm đã thành hành hạ, ngón tay hắn cuốn tóc nàng, lực đạo gần như muốn nghiền nát nàng trên giường, nhưng dù bao nhiêu lần, những xiềng xích nóng bỏng kia đều như rơi vào đầm băng, tan biến không còn dấu vết.
Nàng chăm chăm nhìn bụng mình, vì sao... vì sao nàng mãi không thể mang thai.
Áo đen cuốn theo hơi lạnh mùa đông vén màn bước vào, bàn tay Tạ Phùng giữ chặt cổ tay đang đấm vào bụng nhỏ của nàng, những ngón tay khớp xương rõ rệt gần như bóp nát cổ tay yếu ớt ấy: “Đang làm gì.”
Nàng giật mình hoàn hồn.
“Có sức như vậy, xem ra ta trước kia quá mềm tay rồi.”
“Không phải, phu quân, không phải.” Nàng nức nở lắc đầu, không hiểu vì sao lại chọc giận Tạ Phùng, nàng lúc nào cũng bị hắn lấy đủ loại cớ trừng phạt.
Bàn tay Tạ Phùng nghiền qua những vết bầm trên cổ tay nàng, từng tấc lướt lên gương mặt tái nhợt như giấy, bóp cằm nàng, đẩy những tiếng nức nở vỡ vụn trở lại cổ họng: “Muốn có con?”
Hơi thở nàng cứng lại: “Không...”
Nàng mới vừa làm lễ trưởng thành chưa đầy một năm, huống hồ mang thai sớm chỉ khiến hắn phải kiêng động nàng, Tạ Phùng đương nhiên sẽ không để nàng mang thai.
“Người mang điềm gở bẩm sinh như nàng, muốn có con thì phải cố gắng hơn, ngày ngày chờ ta hầu hạ, như vậy sao có thể mang thai.”
Phải vậy không, thật sự là vì nàng sinh ra đã bị gắn mác điềm gở, khắc chết mẫu phi nên mới như thế sao.