Editor: Nhược Thủy
Đến khi bị quăng ra ngoài, hệ thống mới ý thức được có gì đó rất không ổn.
Không ổn, cực kỳ không ổn.
Dường như toàn bộ phân tích của hắn đều sai.
“Yểu Yểu, ta sai rồi.” Hệ thống đứng ngoài vỗ cửa, liên tục xin lỗi.
Nàng ôm đầu, trong lòng chỉ muốn chửi thề, tên này đúng là ngốc thật sự.
Nàng rất muốn bạo khẩu, nếu không phải đám đàn ông này còn có chỗ dùng được, nàng thật sự muốn đánh họ cho chết.
Hít sâu, phải nhẫn nhịn, hệ thống này vẫn còn giá trị.
“Yểu Yểu, ta sai rồi.” Hệ thống vẫn bám riết không buông.
Nàng: “...”
Nàng thật sự không muốn chơi cái trò “ta sai rồi” kiểu trẻ con này, rốt cuộc vì sao đến cả tiếng người cũng không hiểu? Không phải đến từ vị diện cao cấp sao? Lời nàng nói rất khó hiểu sao? Vừa rồi nàng có nói gì cao siêu phức tạp không?
Chung quy vẫn là tới rồi cái ngày mà thế giới ý thức kia đã giả thiết cho nàng cốt truyện tử vong.
Trong môn phái, tất cả mọi người đều không nhìn thấy hệ thống đang đứng bên cạnh nàng.
Đơn giản là vì phu quân của nàng đang bế quan, mà trong môn phái lại liên tiếp xảy ra mấy vụ đệ tử chết ngoài ý muốn, bọn họ liền mượn cớ này, cho rằng nàng là kẻ mê hoặc lòng người, là ma nữ mang đến tai họa, quyết định trói nàng lại ném vào Côn Luân Tư Quá Nhai.
Gọi là Tư Quá Nhai, nhưng thực chất là nơi thiên đao vạn quả, nơi đó mấy vạn năm trước từng có một kiếm tu đại năng sắp phi thăng ngã xuống, sau khi chết, kiếm khí của hắn quanh năm suốt tháng quẩn quanh vách núi ấy.
Trong mắt bọn họ, nàng hiện tại chỉ là một phàm nhân không có tu vi, một khi rơi vào nơi đó, chỉ có kết cục máu thịt tan nát, hóa thành bụi.
Nàng liếc nhìn hệ thống bên cạnh, kết cục này khác với cái mà hắn từng nói với nàng, rõ ràng là hắn đã ra tay thay đổi.
Nàng cũng không phải là luyến tiếc cái vị phu quân tiện nghi kia, chỉ là vì để câu được hắn, nàng đã nhặt người về, làm trâu làm ngựa chăm sóc suốt hơn ba tháng, kết quả đến mấy ngụm năng lượng cũng chưa ăn được, nàng thật sự sắp thiếu máu đến chết rồi.
Nàng chỉ có thể oán hận nhìn về động phủ nơi phu quân đang bế quan, trong lòng đem hắn mắng đến mấy ngàn mấy vạn lần.
Đúng là đồ đầu óc lợn, đem nàng mang về rồi lại không để lại cho nàng bất kỳ thủ đoạn tự bảo vệ nào, nàng không chết thì ai chết?
Hệ thống theo ánh mắt nàng nhìn qua, nói: “Hắn chỉ là một phế vật vô dụng, đừng nhìn hắn, nhìn ta.”
Có đôi lúc nàng thật sự cảm thấy cái hệ thống này đầu óc có vấn đề.
Nàng cũng không phản kháng, mặc cho những người kia áp giải nàng tới vách núi.
Chỉ đứng ở bên ngoài kết giới thôi, nàng cũng đã có thể cảm nhận được kiếm khí bên trong tung bay tán loạn, đúng là đại thủ bút.
Nhưng nàng có hệ thống, nếu không có hệ thống, nàng đã sớm trực tiếp đi gõ cửa, bắt cái vị phu quân chỉ biết bế quan kia lăn ra ngoài.
Nàng dứt khoát phối hợp, ngay trước mặt mọi người nhảy xuống vực.
Cái hệ thống ngu này rõ ràng rất dễ lừa, nhưng bất kể nàng dụ dỗ thế nào, đối với kịch bản tiếp theo đã bị sắp xếp cho nàng, hắn chết sống cũng không chịu hé lộ nửa chữ.
Đúng là đầu trâu.
Bất luận là trên giường, hay là dưới giường.
Đúng là một con trâu ngu.
Toàn thân toàn sức trâu, nhưng không có não.
Bản thể của nàng, là một gốc cây tơ hồng.
Cho nên nàng chú định chỉ có thể dựa vào việc hấp thu năng lượng của người khác mà sống, trong quãng đời dài dằng dặc ấy, nàng đã lục tục nhặt qua rất nhiều đàn ông, nhưng phần lớn không những vô dụng, mà còn đầu óc quá “khôn”.
Ý của nàng là, đàn ông là sinh vật tính toán chi li.
Nàng còn chưa kịp tính kế bọn họ, thì bọn họ đã vội vàng quay sang tính kế nàng trước.
Hành vi nhặt đàn ông của nàng, xác suất gặp được loại vừa đáng tin vừa dễ lừa chỉ khoảng một phần trăm.
Tuy rằng hệ thống này có lúc rất ngốc, nhưng hành vi ngốc nghếch đó lại vừa đủ để nàng lừa hắn hết lần này đến lần khác thân mật với nàng, bị nàng dỗ dành để hấp thu ngày càng nhiều năng lượng.