[Đừng ai nói Văn Thanh không có đường nữa, tôi chết chìm trong bể đường rồi!]
Cuối cùng cũng xem xong video, Cố Thanh thở dài nhẹ nhõm. Cô vừa nãy có loáng thoáng nghe tiếng hệ thống báo nhưng vì mãi mê nhìn trai đẹp nên chẳng nghe rõ gì cả.
Sau đó liếc nhìn Văn Hành, cô nghi hoặc hỏi hệ thống: “Anh ta đau chỗ nào thế? Sao phản ứng dữ vậy?”
Hệ thống: Đây là lần đau thứ 09: cảm giác “bị đánh mạnh”.
Cố Thanh: “Gì cơ?” Hệ thống: Lần thứ 11: cảm giác “bị sét đánh”.
Cố Thanh: “...” Bảo sao nãy giờ giật liên tục thế.
Văn Hành cảm thấy mình vừa bị sét đánh. Đến mức vừa run rẩy vừa nghi ngờ kiếp trước mình đã gây nghiệt nặng cỡ nào.
Trong mắt khán giả, gương mặt ấy từng nhiều năm lọt top 100 người đàn ông quyến rũ nhất thế giới giờ đang nhíu chặt đôi mày. Áo trắng thanh thoát, tóc đen sạch sẽ, nam thần cao lãnh xưa nay không nhiễm khói lửa nhân gian giờ lại bị vướng vào thất tình lục dục, cố kìm nén một tia yếu đuối... cảm giác mong manh đó thật sự quá đỗi mê hoặc.
[Hu hu hu sao lại có người nỡ lòng khiến anh Văn đau]
[Anh ấy yếu đuối, khiêm nhường mà si tình 555]
Ngay cả Cố Thanh cũng không khỏi ngạc nhiên. Những gương mặt điển trai lúc nãy như một làn khói, giờ cô chẳng nhớ nổi ai. Nhưng người đàn ông trước mắt, không cần filter, không cần nhạc nền, chỉ đứng yên thôi cũng đè bẹp tất cả video vừa xem.
Dù lúc này đang bị điện giật cấp độ 7 mà run như cầy sấy.
“Cho nên” Cố Thanh rút ra kết luận, nói với hệ thống: “Đau khiến người ta trở nên đẹp hơn!”
Hệ thống: Làm người đi cô!
Cuối cùng, nhân viên tuyên bố với vẻ mặt như sắp đu cp đến bất tỉnh: “Thầy Văn 0 lần rung động, cô Cố 5 lần, người chiến thắng lần này là thầy Văn!”
Văn Hành hít sâu một hơi, ngón tay run rẩy nhận lấy chiếc chuông gốm, sau đó nghiêng người, đưa vào tay Cố Thanh. Đầu ngón tay anh chạm vào lòng bàn tay cô, một vùng lạnh buốt.
Khán giả trên màn hình rú lên, Cố Thanh nhất thời có chút được cưng mà hoảng, không xác định được mà nhìn anh. Chẳng lẽ tên đàn ông khốn này còn biết "trả tiền thuốc" hả? Tự giác thế?
Văn Hành dần dừng run rẩy, cảm giác bị sét đánh cuối cùng cũng dừng lại nhưng cơn tức trong lòng anh thì vẫn chưa nguôi. Anh im lặng vài giây, chờ đến lúc hệ thống báo 8 giây kết thúc đau đớn, khán giả và nhân viên đều tưởng anh định tặng chuông cho Cố Thanh.
Kết quả lại nghe thấy giọng anh vang lên, lạnh như đá phiến: “Đẹp trai lắm à?”
Ý là mấy người trong video, Cố Thanh sững người. Chỉ thấy Văn Hành rút lại chuông gốm, mặt lạnh lùng nhét thẳng vào túi áo.
Cố Thanh: Anh đang đùa tôi đấy à??
Bình luận nín lặng 2 giây, rồi bùng nổ.
[Văn! Thần! Anh! Ghen! Rõ! Ràng! Quá! Rồi!]
[A a a a a ]
Giang Lộ Vi vẫn luôn theo dõi động thái của bọn họ, vừa thấy Văn Hành chủ động đặt chuông gốm vào tay Cố Thanh, cảm giác nguy cơ trong lòng cô càng thêm rõ rệt.
Giữa hai người họ dường như tồn tại một mối liên kết kỳ lạ nào đó, khiến Văn Hành gần gũi với Cố Thanh hơn bất kỳ ai khác... Nhưng làm sao có thể? Đó là Văn Hành kia mà! Anh từ nhỏ đến lớn vẫn luôn xa cách người khác, chưa từng thay đổi!
Dựa vào đâu Cố Thanh lại được như thế? Cô ta lấy gì mà xứng với Văn Hành?
Giang Lộ Vi kéo nhẹ chiếc áo khoác dài, mang theo sự ghen tị không thể che giấu mà bước vào khu nghỉ ngơi. Cô mở điện thoại ra bạn bè trong giới hào môn cũng đang xem livestream, lúc này group chat đang không ngừng nhảy thông báo.
[Tôi nhìn kiểu gì cũng thấy cậu cả Văn đối xử với Cố Thanh khác hẳn đấy?]
[Moé chỉ nhờ có gương mặt? Ngoài mặt ra thì Cố Thanh có gì xứng với Văn Hành cơ chứ]
[Nhỡ đâu Văn Hành thật sự bị cô ta dụ được rồi thì sao? Còn ly hôn nổi nữa không?]
Đồng tử Giang Lộ Vi khẽ co lại. Cô ta không thể để chuyện này xảy ra được! Người xứng đáng đứng bên cạnh Văn Hành chỉ có thể là cô ta!