[5 giờ hôm nay? Má ơi vậy là đã qua nửa đêm rồi]
[Đạo diễn đúng là chó mà? Sao không đặt tên chương trình là ‘Thử thách không ngủ’ luôn đi!]
Trong các chương trình thực tế, tình huống như thế này không phải hiếm. Dù fan xót thần tượng nhưng dù gì đây cũng là công việc, họ nhận cát-xê cao gấp trăm lần người bình thường, nên nhìn idol mình vật vã tỉnh dậy cũng là một kiểu giải trí.
Mà chuyện liên quan tới “tạo hình” vấn đề lớn thế này, ai cũng sốt ruột. Trên đường về khách sạn, không ít người đã quyết định thức trắng.
Vu Sơn Bắc: “Ngủ rồi mà còn phải dậy thì khổ hơn! Tôi thà không ngủ còn hơn!”
Lộ Y Y: “Thế lát nữa mà anh ngủ thì để em lay dậy nhé?”
Vu Sơn Bắc mém khóc, khán giả cười chết vì cặp này.
Tần Thiên nắm tay Tống Tình Chi, dịu dàng nói: “Yên tâm, anh sẽ không ngủ đâu, nhất định giúp em kiếm đủ chuông.”
Tống Tình Chi xúc động đáp: “Em sẽ cùng anh thức trắng.”
Cố Thanh nhìn đám người này, trong lòng thầm nhủ: Cạnh tranh dữ thần vậy trời!
Nhưng tranh giành đạo cụ kiểu này đúng là không thể chậm. Cô nhớ lại nguyên tác, nguyên chủ vì không chịu hạ mình đi tìm chuông, chơi trò chơi cũng toàn thua, cuối cùng chẳng lấy được cái gì, tới đoạn chọn đồ thì đứng bét bảng, người ta mặc cổ phục còn cô ta mặc đồ hề.
...Cố Thanh tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!
Với tâm trạng lo âu quay về khách sạn, cô thấy Văn Hành cũng đang lặng lẽ trầm tư. Camera trong phòng vẫn đang bật, fan đã kéo nhau vào khung livestream của họ từ lâu.
[Tui tới rồi nèeee thèm quá thèm]
[Cá cược tối nay cặp này có ngủ không]
[Thôi đừng ngủ nữa, không tối là Văn thần lại bị đá cho xem]
[Hahahahaha]
Dù sao cũng là cộng sự, Cố Thanh vốn định bàn với Văn Hành xem nên thức đêm hay dậy sớm. Nếu tên đàn ông chó má kia mà biết điều như mấy nam khách mời khác, chịu chủ động thức đêm thì ngày mai cô nhất định sẽ tích cực giúp hắn giảm đau!
Không ngờ, Văn Hành người im lặng suốt đường bỗng nhiên cất giọng đọc một câu thoại: “Chim trời không thể cả đời bay trong khoảng không, trừ khi nó đã phát điên”
Câu thoại treo lơ lửng giữa không gian, như đang đợi ai đó tiếp lời.
[“Nhưng tôi đã điên rồi. Điên mới yêu em.” A a a a a a a]
[Aaaaaaaa Hà Tri Nam! Hà Tri Nam của tui ơi!]
[[Điểu Cuồng] là đỉnh nhất! Cả đời này lại được nghe Văn thần đọc câu đó, hu hu hu hu]
Bình luận nổ tung, lúc này Cố Thanh mới nhận ra: Văn Hành đang đọc một câu thoại trong
[Điểu Cuồng], muốn cô tiếp lời.
Cố Thanh: ?? Lại lợi dụng thời cơ để quảng bá bản thân à, tôi nhất định không tiếp!
Văn Hành đợi một lúc, thấy đôi mắt đào trong veo của cô chẳng có phản ứng gì, khóe môi bất giác mím chặt lại.
Đọc được thoại của Đỗ Ngạn Tri, không nhớ nổi thoại của anh. ...Rõ ràng anh còn đoạt nhiều giải hơn cơ mà.
Đúng lúc này, bình luận cũng bắt đầu “bắt tín hiệu”, fan CP ùa vào sôi nổi: [Aaaaaa anh ghen đúng không đúng không!]
[Vì chị Thanh đọc thoại của Đỗ tổng, nên anh Văn muốn chị đọc của ảnh!]
[A a a a a ăn cẩu lương chết tui mất!]
Văn Hành không nói gì nữa. Cho đến khi đánh răng rửa mặt xong, nằm lên giường mỗi người một bên, cả hai vẫn không nói câu nào.
Cùng thời điểm ở các phòng khác: Khách mời bay cố gắng tỉnh táo. Cặp Sơn Lộ chơi duo game suốt đêm để chống lại cơn buồn ngủ. Cặp Tình Thiên thì đi vào “mật mã lưu lượng”: Tống Tình Chi nói “những ngày làm việc xa anh em nhớ nhiều lắm”, Tần Thiên cười gian đáp “nhớ kiểu gì”, mic thu âm rõ mồn một, khán giả lập tức réo lên: nội dung tính phí!
Chỉ còn hai ba tiếng nữa là đến năm giờ sáng. Cố Thanh buồn ngủ muốn xỉu, bỗng nghe thấy tiếng hệ thống “tít!”. Cả hai cùng căng người, rồi nghe hệ thống báo: mức đau cấp 1, cảm giác tức ngực.
Cố Thanh: ? Cái gì đây
Văn Hành lặng lẽ trở mình, Cố Thanh thầm nghĩ: Được thôi, vốn không định dùng chiêu này đâu, ai bảo cái tên đàn ông chó chết này không chịu giao tiếp! Đừng hòng ngủ!