Lần này, [vol] mời chụp bìa đôi, không chỉ có Văn ca mà còn có "bà xã" của anh Từ Tử Lăng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Do có quan hệ trong giới nhà giàu, anh ấy nhận được kha khá ảnh cũ của Cố Thanh từ "fan tốt bụng".
Nhìn thấy mấy bức ảnh tạo dáng kiểu "tay kéo má", chu môi này nọ, Từ Tử Lăng đau đầu hết sức. Thiết kế bản đầu tiên xong, tạo hình đúng chuẩn “quỷ dị âm gian”.
Sau đó đành phải làm thêm một bản kiểu trung tính an toàn, định chọn luôn bản này. Nhưng không hiểu sao, có khoảnh khắc lóe sáng, ông nghĩ ra một concept siêu đẹp: Cộng sinh. Phụ thuộc. Sinh tử tồn vong.
Kéo giãn căng thẳng đến cực điểm bằng sự sống cái chết, xâm chiếm và bị xâm chiếm, chân tình và ngụy tình. Cố Thanh nghe xong ý tưởng đã thấy rất hợp gu mình. Cô phấn khởi hẳn lên, chân thành khen ngợi: “Thầy Từ giỏi quá!”
Từ Tử Lăng cũng bất ngờ vì tính cách cô lại tốt vậy, tác phong làm việc còn nghiêm túc. Mà người thì... quá đẹp! Trong phút chốc ông có hơi "say": “Không có không có, em thích là được rồi!”
Lúc này mới nhớ ra còn có Văn Hành, vội hỏi: “Em thấy sao? Nếu được thì mình chụp thử bản này.”
Văn Hành liếc nhìn Cố Thanh, ánh mắt sâu xa: “Được.”
Trong studio bắt đầu phát nhạc nhẹ, giúp nghệ sĩ dễ vào trạng thái. Máy tạo sương được bật lên, phun ra làn khói mỏng. Nhân viên chạy qua chạy lại, bày đạo cụ như cây khô, lưới vải...
Tạo hình lần này cũng khá táo bạo. Cố Thanh mặc váy dài bằng vải voan trắng, từ xương quai xanh xuống eo gần như xuyên thấu, chỉ được cố định bằng những dải ruy băng chéo lấp ló mà không lộ liễu.
Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, cả phim trường vang lên một tràng hít khí lạnh.
Từ Tử Lăng cũng ngơ người không ngờ Cố Thanh hoàn toàn khống chế được bộ váy này, khí chất không hề diêm dúa, chỉ lười nhác ngồi trước gương để thợ trang điểm làm tóc nhưng khiến cả trường quay đều bị hút mắt.
Tình hình này chỉ thay đổi khi Văn Hành xuất hiện.
"Song sinh cộng sinh", Anh mặc áo lưới đen, phối quần tây ống rộng dài quét đất. Phong cách này có thể hơi "mềm" với đàn ông nhưng trên dáng người cao ráo hoàn hảo của Văn Hành, lại là những đường cong cực kỳ chuẩn mực từ vai cổ đến thắt lưng.
“Trời đất ơi hai người này...”
“Hợp quá trời hợp luôn... tôi cảm giác mắt tôi được chữa lành rồi...”
Cuối cùng, tạo hình hoàn tất. Cố Thanh và Văn Hành đứng vào phông cảnh. Văn Hành cúi mắt, liếc thấy phần thiết kế ngực váy của cô, rồi lập tức quay đi, giọng trầm thấp: “Đừng căng thẳng, cứ theo hướng dẫn của anh ấy.”
Cố Thanh liếc anh một cái: "Anh cũng vậy.”
“Hai vị, nếu sẵn sàng thì mình bắt đầu nhé.”
Văn Hành nhắm mắt, điều chỉnh trạng thái. Nhưng khi vừa mở mắt ra, anh rõ ràng cảm nhận được người bên cạnh khác rồi.
Cô đã không còn cái vẻ lười nhác khi nãy. Và dưới ống kính của Từ Tử Lăng, cảm giác ấy càng rõ ràng. Cô... không hề sợ ống kính. Mà thậm chí, là đang xâm chiếm nó.
Lúc đầu Từ Tử Lăng định để Văn Hành thể hiện phần “xâm chiếm”, còn Cố Thanh diễn phần “thâm tình” phần sau dễ hơn. Nhưng ngay khoảnh khắc ông nhìn qua ống kính thấy Cố Thanh ông đổi ý ngay lập tức.
Kẻ xâm lấn trong mối quan hệ cộng sinh... là Cố Thanh.
Từng đường nét chân mày, khóe môi, đến từng cử động của cô đều mang theo sức hút chết người. Khi chụp đôi cũng không hề ngại ngùng, dù là dựa vào Văn Hành hay đứng sau lưng anh, cô đều toát ra thần thái không hề bị anh lấn át. Cuối cùng, Văn Hành gần như không kìm được mà nhìn về phía cô, ánh mắt sâu thẳm.
Tấm ảnh cuối cùng là Văn Hành nhìn Cố Thanh, còn Cố Thanh thì nhìn thẳng vào ống kính. Trắng đen phân ranh ngay giữa hai người họ, trong ánh mắt tha thiết trổ hoa giữa hoang mạc, yêu hận cộng sinh mơ hồ như có như không, vương vấn sau sương trắng gốc khô.
Từ Tử Lăng nhìn chằm chằm vào máy ảnh, lẩm bẩm: “Năm nay tôi đủ chỉ tiêu rồi...”