Bị Hệ Thống Trói Chặt Với Tổng Tài Lạnh Lùng, Ta Nổi Tiếng Khắp Mạng

Chương 18

Trước Sau

break

Cố Thanh liếc nhìn Văn Hành: “Ai bốc?”

Văn Hành cũng liếc cô, đứng dậy: “Để anh.”

Lật mặt thẻ ra, ba chữ “Phong cách Nhật Bản” đập vào mắt.

[Woa! Phong cách Nhật cũng được á!]

[Anh trai năm ngoái chụp bộ ảnh phong cách Nhật siêu có vibe thiếu niên á á á]

[Không ai thấy Cố Thanh cũng siêu hợp à! Á á á mong chờ ghê]

[Nói thật thì hai người này chỉ cần dùng đúng gương mặt là không thể sai được đâu!]

Phong cách Nhật thường có đồ đơn sắc, quần công sở, áo ghi-lê,... là kiểu phối đồ phổ biến hiện nay. Nếu biết cách phối, sẽ toát lên chất “thiếu niên” rất đặc trưng. Cảm giác này ở con gái cũng không hề lạc quẻ, thậm chí còn rất hợp với nét anh khí sẵn có của Cố Thanh.

Văn Hành liếc sang Cố Thanh, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh nhạt. Để giữ độ mới mẻ, các máy quay trong phòng lúc này đều được tắt tạm thời. Thời gian phối đồ chỉ giới hạn trong khung quảng cáo. Văn Hành đi đến mở tủ đồ, từ trong hàng tá quần áo, rút ra một bộ

Đồng phục nữ sinh kiểu Nhật (JK).

Còn là màu xanh nhạt.

Không phải không liên quan đến phong cách thiếu niên, mà là hoàn toàn không dính dáng gì hết.

Cố Thanh: “...” Anh đang đùa tôi đấy à?

Đạo diễn nhìn camera, đúng lúc lên tiếng nhắc nhở: “Lưu ý, bạn không được tự thay đổi phối đồ của đối phương nhé, phải hoàn toàn tin tưởng vào gu thẩm mỹ của người ấy đó!”

Cố Thanh: “...” Tên đàn ông khốn kiếp này cố ý chứ gì?!

Cô thầm hỏi hệ thống: Anh ta còn gì không hài lòng nữa? Không phải anh bảo tối qua anh ta đau suốt năm tiếng sao?

Hệ thống: Ờm... có thể là vì... cô đã gây ra một chút tổn thương thể chất cho anh ấy.

Cố Thanh: Không nghe, không nghe!

Tên yêu tinh này nửa đêm lén hút dương khí của cô, hút một đêm trời! Giờ còn bắt cô ra trước công chúng giả nai. Không biết giữ đức làm đàn ông! Còn không biết ơn! Hừ, khạc cho cái!

Khóe môi Văn Hành nhẹ nhàng nhếch lên, tâm trạng hiếm hoi thấy thoải mái: “Sao? Không đủ Nhật à?”

Cô khẽ liếm răng hàm sau bằng đầu lưỡi, cười: “Đủ, quá đủ luôn.”

Tôi cũng có thể khiến anh “đủ”! Đủ! Lắm!

Cố Thanh rút ra một cây bút kẻ mắt từ túi đồ của chuyên viên trang điểm, bước đến trước mặt Văn Hành, dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm anh lên.

Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Cố Thanh cúi mắt, tóc mềm rủ xuống, đôi mắt hoa đào bị hàng mi cong dày che đi nửa phần, chăm chú nhìn anh.

Không hiểu sao, Văn Hành bỗng nhiên nín thở.

...Sau đó anh cảm thấy nhân trung của mình lạnh lạnh.

Cố Thanh mỉm cười, tô một mảng đen lên nhân trung của anh.

Văn Hành: “?”

Cố Thanh: “Sao? Không đủ Nhật à?”

Văn Hành: “...”

...

Mười phút sau, các cặp đôi lần lượt bước ra trình diễn.

Cửa phòng số 1 mở ra.

Cố Thanh bước ra, mặc bộ JK màu xanh nhạt, thần sắc lạnh lùng, tỉ lệ vóc dáng hoàn hảo. Trông chẳng khác gì đàn chị siêu ngầu trong trường. Rồi đến lượt Văn Hành bước ra, vẫn mặc bộ đồ lúc nãy, gương mặt lạnh lẽo.

Chỉ có điều nhân trung cực kỳ nổi bật.

“...”

“...”

Một tên ngố hả

Phòng số 1 ra muộn nhất nhưng hiệu ứng lại bùng nổ nhất.

Trước đó, các cặp đôi khác cũng có không ít bất ngờ.

Cặp Sơn Lộ giữ phong độ ổn định. Lộ Y Y mặc áo khoác denim cổ điển phối váy ngắn, Vu Sơn Bắc còn tìm cho cô một chiếc mũ cao bồi. Cô thì chọn đồ cùng tông màu cho anh, tiếc là quần áo trong tủ hơi nhỏ so với vóc dáng anh, mặc lên trông chật ních, khiến fan bình luận rối rít: “Úi mẹ ơi, con trai tui ngố ghê á!”

Vương Hạc và Lữ Ngọc Trác ôm mặt bước ra khỏi phòng. Vương Hạc ăn mặc kiểu idol nam, còn đeo dây chuyền, nhẫn và các loại phụ kiện kim loại. Lữ Ngọc Trác thì trông như vừa bước ra sân khấu của nhóm nữ thần tượng, váy ngắn kết hợp áo bó sát. Hai người này tạo ra một cảnh tượng vừa lệch tông vừa buồn cười, khiến khán giả cười không nhặt được mồm.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc