Những người còn lại tiếp tục bước vào trận chiến giành phòng. Đạo diễn cố tình làm ra vẻ bí ẩn: “Cặp thứ hai, mọi người đoán xem là ai nào?”
Tần Thiên tự tin ánh mắt: “Đạo diễn Đỗ, đừng úp mở nữa! Nói nhanh đi!”
Đạo diễn như thể đã thấy được làn sóng bình luận bùng nổ, cười tươi công bố: “Cặp thứ hai là Văn Hành và Cố Thanh! Tổng cộng dọn dẹp 2 tiếng 50 phút, cũng vất vả rồi nhé!”
Sắc mặt Tần Thiên cứng lại, Tống Tình Chi cũng trông như không thể tin nổi. Ai ngờ khoảng thời gian hai người họ lượn lờ trong vườn chăm hoa cỏ lại không được tính vào thời gian dọn dẹp.
[Má ơi má ơi! Điều mình sợ nhất đã xảy ra rồi!]
[Con nhỏ kia mà còn chút liêm sỉ thì chọn phòng số 3 ngay cho tôi!]
[Tránh xa anh tôi ra giùm!]
Cố Thanh và Văn Hành nhìn nhau. Cả hai đều không ngờ đối phương lại nghiêm túc đến vậy. Văn Hành theo bản năng nghĩ rằng Cố Thanh sẽ chọn phòng lớn số 1.
Lý do rất đơn giản, Cố Thanh vốn là kiểu tiểu thư được nuông chiều từ bé, lại còn yêu anh sâu đậm. Dù ban ngày cô vẫn giữ đúng thỏa thuận nhưng gặp tình huống hợp lý thế này, Văn Hành không tin cô sẽ bỏ qua.
Nhưng dù ở phòng nào, anh cũng đã chuẩn bị sẵn đối sách. Chỉ cần chờ cô ngủ say là anh có thể âm thầm hoàn thành giảm đau. Sau một ngày bị cơn đau hành hạ, giờ sắp được giải thoát, anh cũng gần như chịu hết nổi rồi.
“Em có thể chọn phòng số 1” Văn Hành mặt mày tái nhợt, cao ngạo nhường một bước: "Anh không phản đối.”
Giọng điệu đầy miễn cưỡng khiến Tống Tình Chi vừa bị vượt mặt không khỏi nhếch môi. Bình luận cũng sôi sục hơn nữa.
Cố Thanh: “?” Mẹ nó, lại diễn trước mặt bà đây nữa rồi.
Thế là cô quay đầu chỉ về phía phòng khách: “Tôi chọn... sofa.”
Cả tổ chương trình và khách mời đều ngơ ngác. Bình luận đang khóc lóc thảm thiết cũng im bặt. Nhưng đúng lúc đó, Văn Hành bỗng nghe thấy tiếng hệ thống đáng ghét vang lên bên tai:
Tít
03: Đau dây thần kinh. Mức độ đau: Cấp 5.
“...” Anh tự trấn an: Cấp 5 thôi mà, chịu được.
Dù sao cũng chỉ cần chạm vài chục giây là đủ, có phải bắt ngủ cùng đâu.
Thời gian giảm đau: 5 tiếng.
Văn Hành: Đệt.
Thế là toàn bộ khán giả nhìn thấy, Văn Hành đột nhiên đưa tay kéo Cố Thanh đang xoay người rời đi.
“Đừng đi!” Giọng anh run lên.
Anh xin em đấy.
Cố Thanh tất nhiên cũng nghe được tiếng nhắc của hệ thống. Trong lòng cô bật cười điên đảo. Ban đầu tổ chương trình định dựa vào “cặp đôi nhựa” nổi tiếng này để tạo drama giành phòng. Ai ngờ thứ nhất, Cố Thanh né sạch drama, thứ hai, Văn Hành lại đột ngột kéo cô lại?
Cú bẻ lái không ai ngờ, tình thế đảo ngược hoàn toàn. Tống Tình Chi đang định cười nhạo thảm cảnh của Cố Thanh, giờ mặt như thấy ma. Bình luận của fan Văn Hành cũng chết lặng.
Cố Thanh cúi đầu nhìn bàn tay đang bị anh nắm lấy.
“Không thể nào không thể nào,” Cô cố gắng giữ mặt không biểu cảm, hỏi hệ thống: “Không phải trước kia anh ta giỏi chịu đựng lắm sao? Sao mới chồng thêm cấp 5 thôi đã hoảng rồi à!”
Hệ thống cp phát hiện, ký chủ nhà mình tuy có gương mặt khiến người ta không nỡ trách mắng nhưng thực ra là một con ác quỷ vô tâm!
Vì hệ thống chỉ thông báo vị trí đau và mức độ đau, chứ không báo thời gian cần thiết để giảm đau, nên Cố Thanh không biết hiện tại Văn Hành cần tiếp xúc với cô tổng cộng năm tiếng mười lăm giây mới giải hết cơn đau.
Hệ thống reo lên dụ dỗ: Không ai cưỡng lại được thiết lập lãng mạn “Tôi là liều thuốc duy nhất của anh” đâu!
Cố Thanh trong lòng: Xí.
Cô ngẩng đầu nhìn Văn Hành, biểu cảm chuẩn mực kiểu “Anh đang làm trò gì vậy?”
Ở khoảng cách gần, đôi mắt hoa đào long lanh của Cố Thanh càng sinh động.
Dựa vào khả năng đọc vị biểu cảm của mình, Văn Hành thậm chí còn tưởng như thấy được cả một câu rõ rành rành: “Thứ ba, dù có cần thiết, cũng đừng đụng vào tôi.”
Ngón tay anh khẽ siết lại. Cổ tay dưới tay anh mảnh mai, làn da mềm mịn và ấm áp, không hề khiến anh cảm thấy ghê tởm như tưởng tượng. Ngược lại...