Bị Bám Lấy Rồi, Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Vừa Điên Vừa Thích Làm Loạn

Chương 2: Tịch Lý Dã

Trước Sau

break

Văn Sơ: “!!!”

Bản năng sợ xã giao bùng phát tức thì, cô thụt mặt vào trong khăn quàng, giọng nghẹn lại: “Không cần đâu, tôi có bạn trai rồi...”

Ánh mắt mong đợi trên khuôn mặt nam sinh vụt tắt: “À, thế ạ... xin lỗi, làm phiền rồi.”

Anh ta đang định nói một câu xin lỗi rồi rời đi.

Đúng lúc đó, một giọng nói bình thản không chút gợn sóng, nhưng mang theo hơi lạnh tự nhiên, vang lên từ đằng xa:

“Văn Sơ?”

Âm thanh ấy không lớn, nhưng như một mũi băng nhọn xé toạc không khí lạnh lẽo của buổi sớm.

Toàn thân Văn Sơ cứng đờ, hơi ngước lên, liền thấy Tịch Lý Dã đang đi về phía này.

Anh mặc chiếc áo khoác dài màu đen, không cài cúc, lộ ra bên trong là chiếc áo len màu trắng kem phẳng phiu, quàng chiếc khăn len dạ màu xám đậm, đang đứng cách đó vài bước.

Anh không nhìn về phía nam sinh vừa làm quen với bạn gái mình, ánh mắt thẳng tắp hướng về Văn Sơ.

Tim Văn Sơ đập loạn xạ, lại được gặp nam chính ,kẻ sau này sẽ hại chết mình trong lòng không khỏi căng thẳng. Cô chân tay líu ríu bước nhanh đến trước mặt Tịch Lý Dã, mở miệng liền đọc thuộc những câu thoại đã tập:

“Tịch Lý Dã! Sao anh đến muộn thế! Tôi chờ lâu lắm rồi!”

"Anh có đến muộn đâu." Tịch Lý Dã cúi xuống nhìn điện thoại, “Bây giờ mới bảy giờ bốn mươi lăm.”

Văn Sơ nghẹn lời, sau đó lập tức tỏ vẻ không chịu thua: “Thế thì sao nào, đây là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta đấy, anh chẳng biết đến sớm hơn à? Tôi bảy giờ đã đứng đây chờ rồi, lạnh chết đi được!”

Văn Sơ giả vờ không hài lòng, nhưng thực ra đang len lén quan sát phản ứng của Tịch Lý Dã.

Tịch Lý Dã thực sự không hiểu sao con gái lại phải đến sớm như vậy để chờ đợi. Rõ ràng hai người hẹn nhau tám giờ gặp mặt, bây giờ vẫn còn mười lăm phút nữa mới đến tám giờ.

Theo quan điểm của anh, trong điều kiện thời gian đã được thống nhất, việc phải chờ đợi ai đó từ quá sớm vào một ngày đông lạnh giá quả thực rất ngu xuẩn.

Nhưng khi ánh mắt anh trầm tĩnh rơi vào đầu mũi đỏ ửng vì lạnh và đôi mắt đang tròn xoe vì tức giận của cô, anh hiếm khi không tiếp tục biện minh cho mình nữa.

Cho dù việc Văn Sơ lạnh cóng ở đây lâu như vậy hoàn toàn chẳng phải lỗi do anh.

Văn Sơ bị ánh mắt dò xét của Tịch Lý Dã làm cho sắp chịu không nổi, liền giậm chân: “Có phải anh chẳng hề coi trọng buổi hẹn hò này chút nào đúng không! Không coi trọng thì đừng hẹn hò nữa...”

Tịch Lý Dã giải thích: “Anh không có ý đó.”

Anh giơ tay lên.

Cởi chiếc khăn len màu xám đậm đang quàng trên cổ mình, choàng lên người Văn Sơ.

Chiếc khăn của anh rất dài, mang theo hơi ấm cơ thể chưa kịp tan và một mùi hương thanh mát dễ chịu, lập tức bao trùm lấy cô.

Hơi ấm và hành động thân mật bất ngờ này khiến lời định nói của Văn Sơ nghẹn lại hoàn toàn.

“Xin lỗi.”

Tịch Lý Dã cúi mắt nhìn khuôn mặt cô, giờ càng trở nên nhỏ nhắn hơn dưới lớp khăn quàng. Gió rét, cô gái mặc khá mỏng.

Thôi vậy, dù sao cô cũng lạnh cóng lâu rồi, anh chẳng so đo với cô nữa.

Văn Sơ lại hơi bối rối, chẳng phải nói nam chính rất thiếu kiên nhẫn với tất cả con gái ngoại trừ nữ chính sao, tình huống này là thế nào nhỉ?

Đáng lẽ ra sau khi cô nói câu "vậy thì đừng hẹn hò nữa", anh ta phải lạnh lùng quay lưng bỏ đi chứ, kết quả là cả hai bất hòa ra về.

Mà nam sinh nãy giờ vừa toan rời đi, quay đầu lại vô tình chứng kiến cảnh này, đôi mắt mở to hết cỡ.

Tịch Lý Dã, học thần nổi danh của khoa Y, anh ta đương nhiên biết, cùng một khoa thỉnh thoảng cũng gặp, chỉ là chưa bao giờ nói chuyện. Khoảnh khắc chứng kiến Tịch Lý Dã tự tay quàng khăn cho cô gái ấy, thậm chí còn cúi đầu xin lỗi?

Nam sinh lúng túng gãi đầu, nhưng vẫn phải cố đứng lại mà nói: "Tịch, Tịch ca, đây là bạn gái anh à..." Nghĩ đến việc mình vừa đi làm quen với bạn gái của học thần, anh ta ước gì có thể biến mất ngay tại chỗ.

"Ừ." Tịch Lý Dã đáp khẽ, tùy ý gật đầu.

Văn Sơ ngượng ngùng co rúm ở một bên, cúi mặt xuống thấp hơn, suýt nữa thì chui hẳn vào trong khăn.

Mới nãy còn mải mê diễn kịch cãi nhau với nam chính, chẳng ngờ nam sinh nãy giờ vẫn chưa đi. Nghĩ đến việc dáng vẻ giả vờ hư hỏng, ngang bướng của mình vừa rồi bị người khác chứng kiến, cô xấu hổ muốn chết a a a!

"Ồ ồ, ra thế ạ, tốt quá..." Nam sinh cười xã giao, "Vậy, vậy tôi không làm phiền nữa, tôi đi trước , chúc 2 người trăm năm hạnh phúc!" Nói xong, gần như bỏ chạy, cái lưng đã thấm đẫm sự lúng túng.

Sân tuyết lại chỉ còn lại hai người.

Tịch Lý Dã lúc này mới hoàn toàn thu hồi ánh mắt, lại rơi lên người Văn Sơ đã gần như rúc thành một cục.

"Thế chúng ta đi hẹn hò ở đâu?" Anh hỏi.

Nghe Tịch Lý Dã hỏi câu đó, Văn Sơ liền tỉnh hẳn, cô ngẩng cao đầu, ra vẻ hung dữ: “Sao lại hỏi tôi? Anh chẳng nên kế hoạch gì cho buổi hẹn hò của chúng ta à? Tôi biết ngay mà, anh chẳng hề coi trọng buổi hẹn hò này chút nào!”

Trong lòng Văn Sơ hả hê, không ngờ chứ gì nam chính, tôi còn cửa ải thứ hai.

Suốt tuần nay cô đâu có rảnh, chuyên tâm tìm mấy cuốn tiểu thuyết về cô bạn gái hay làm nũng, ngày đêm nghiên cứu, phấn đấu diễn thật tốt một cô bạn gái dính người hoàn hảo với chiêu bạo lực nóng!

Nhưng cô không hề biết, cái dáng vẻ cố gắng tăng khí thế của mình trong mắt Tịch Lý Dã, sức sát thương nó nhỏ đến mức nào.

Cao một mét sáu ba, đứng trước một mét tám bảy của anh, trông càng trở nên nhỏ bé.

Cho dù cô có cố gắng vươn cổ, ngước mặt lên, thì cái khí thế ấy cũng đã bị khoảng cách chênh lệch chiều cao quá lớn làm tiêu tan gần hết. Tịch Lý Dã chợt nhớ đến con mèo anh nuôi hồi nhỏ, lúc đầu cũng vừa thấy anh là vừa đấm vừa đá, sau cho ăn quen rồi thì ngoan ngoãn nằm ra cho sờ.

"Chẳng phải em là người chủ động rủ đi hẹn hò trước sao, anh tưởng em sẽ lên kế hoạch chứ." Tịch Lý Dã giải thích.

Giọng Tịch Lý Dã rất bình thản, chẳng rõ cảm xúc gì, nhưng câu nói này lọt vào tai Văn Sơ, quả thực là thời cơ trời ban!

"Thế anh đang trách tôi đấy à?!" Cô lập tức cao giọng, cố gắng làm cho vẻ mặt mình trông vừa ngang ngược vừa ấm ức.

Cô vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Tịch Lý Dã, theo hiểu biết trước đây của cô, cái kiểu chất vấn vô lý này dễ khiến đàn ông thấy bực mình và khó chịu nhất. Đặc biệt là loại người như Tịch Lý Dã, trời sinh được cưng chiều, có thói quen kiểm soát mọi thứ, chắc chắn sẽ không chịu nổi việc bị chỉ thẳng mặt trách cứ như thế.

"Thế em muốn đi đâu?" Anh hỏi.

" Tôi biết thế nào được!" Văn Sơ tiếp tục chiến thuật, “Việc này còn phải để con gái nghĩ, thì cần bạn trai làm gì?”

"Ừm." Tịch Lý Dã gật đầu, bỗng nhiên bước một bước đến gần cô. “Thế... em ăn sáng chưa? Hay đi ăn một chút đã? Anh biết một quán chuyên làm đồ ăn sáng, hương vị và không gian đều ổn, sáng nào cũng có nhiều người đặt trước.”

Văn Sơ không ngờ nam chính không những không nổi giận, mà còn bắt đầu vạch ra kế hoạch hẹn hò, bao nhiêu câu thoại sẵn sàng về vai tiểu thư hư hỏng chưa kịp nói ra thì đã nghẹn giữa đường.

Nhưng... nhiều người đặt trước?

Kế hoạch làm nũng tạm dừng một chút.

Bắt một người sợ xã gội đến nơi đông người thì thà giết cô còn hơn.

"Không, không, thôi vậy!" Cô lập tức xua tay, rồi đưa ra ý kiến, “Hay là... chúng mình ăn ở căng tin đi? Cũng được mà...”

Cô càng nói càng nhỏ, chẳng có chút tự tin nào.

Ai lại đi hẹn hò ở căng tin cơ chứ?

May mà Tịch Lý Dã chẳng để ý nhiều đến việc đó.

"Được." Hai người cuối cùng sánh vai nhau đi về phía căng tin. Văn Sơ cúi mắt có thể nhìn thấy bàn tay người đàn ông đút trong chiếc áo khoác đen, chợt nhớ lại lời chủ bài viết nói rằng một trong những cách bạo lực nóng là phải tăng cường tiếp xúc cơ thể.

"Tịch Lý Dã, tay tôi lạnh quá." Văn Sơ chớp mắt, giọng làm dáng yếu ớt.

Nam chính trong truyện chưa bao giờ tiếp xúc cơ thể với người con gái nào khác ngoài nữ chính. Mình lấy cớ tay lạnh để đòi anh ta sưởi ấm cho, chiêu này quả thực quá cao minh. Chốc lát anh ta chỉ cần từ chối, mình lo gì chẳng có cơ hội chọc giận anh ta.

Văn Sơ cố tình giơ mấy ngón tay đỏ ửng vì lạnh lên trước mặt anh để anh tin.

Trước mắt là những ngón tay, phần thịt đầu ngón mềm mại, dài thon, không đẹp ở chỗ có vài ngón bị lạnh đến ửng đỏ.

“Đây là tôi vì chờ anh mà thành ra thế đấy nhé, anh phải có trách nhiệm đi!”

“Trách nhiệm thế nào?”

"Anh phải có trách nhiệm sưởi ấm tay cho tôi." Văn Sơ nói với vẻ kiêu căng.

Rồi cô thấy Tịch Lý Dã cử động.

Anh đưa bàn tay với những đốt n

gón tay rõ ràng ra khỏi áo khoác, rồi bao lấy bàn tay bị lạnh đỏ ửng đang dang trước mắt mình, và cùng nhét chúng vào túi áo khoác của anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương