Bệnh Mỹ Nhân

Chương 5: Thăm Nom (1)

Trước Sau

break

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng” Thái tử được hạ nhân đỡ vào điện, hắn quỳ lâu như vậy, trong lúc nhất thời căn bản không thể tự đi được.

Mộ Ly Phong lo lắng nhìn Thái tử, tiếp đến đưa tầm mắt về phía Hoàng đế, bộ dạng muốn nói lại thôi. Hoàng đế giận dỗi bật cười: “Miễn lễ, ngồi xuống đi. Ngươi nhìn đệ đệ của ngươi xem, y đau xót cho ngươi, còn ngươi vì sao lại không thương tình cho đệ đệ của mình như thế hả?”

Ý trong lời nói của Hoàng đế không phải là Thái tử không yêu thương đường đệ, chẳng qua là ông đang chỉ cây dâu mắng cây hòe mà thôi. Chủ yếu là nói Hoàng hậu chỉ lo đau lòng nhi tử của bản thân, nhưng lại không quan tâm đến thân thể của Mộ Ly Phong.

Thái tử vô cùng xấu hổ, không thể làm gì khác hơn ngoài nhận lỗi thêm một lần nữa. Chuyện này đúng là mẫu hậu của hắn làm không đúng. Chẳng qua là Thái tử cảm thấy bản thân mới là người có trách nhiệm lớn nhất.

“Là lỗi của nhi thần, nhi thần không nên chống đối với phụ hoàng, liên lụy Ly Phong bị bệnh.” Thân làm nhi tử, Thái tử cũng không thể nói mẫu thân của mình sai, vì vậy hắn hoàn toàn không đề cập đến Hoàng hậu.

Hoàng đế nghe xong chỉ hừ một tiếng rồi không nói thêm lời nào. Ông quay đầu dặn dò Mộ Ly Phong nghỉ ngơi cho khỏe, chờ đến khi bệnh tình ổn định mới nên về lại Trọng Hoa Cung. Còn nếu vẫn cảm thấy không khỏe cũng có thể tiếp tục ở lại thiên điện này dưỡng bệnh, không cần gấp gáp trở về. Sau khi Hoàng đế nói xong những lời đó thì lập tức rời đi, tiếp tục xử lý việc triều chính.

Những hoàng tử khác chưa từng được hưởng thụ loại đãi ngộ đặc biệt này, cũng không có hoàng tử nào được phép ở lại tẩm cung của Đế vương lâu, hay thậm chí là được ông đích thân dạy dỗ. Nếu Mộ Ly Phong không phải chỉ là ngoại sanh không thể tranh giành ngôi báu, thì e rằng những phi tử kia đã sớm ghen tị đến đỏ mắt rồi.

Mộ Ly Phong vội vàng nhìn về phía Thái tử, liên tục hỏi: “Biểu huynh, huynh khỏe không?”

“Ngươi đã như thế còn chỉ lo nghĩ đến ta!” Thái tử có chút tức giận, nhưng phần nhiều vẫn là đau lòng. Hắn gọi người đỡ mình đến ngồi ở mép giường, đích thân giơ tay đo nhiệt độ trên trán đệ đệ. Không thử còn đỡ, vừa thử xong thì hắn càng tức giận hơn.

Mộ Ly Phong rụt cổ một cái, ngoan ngoãn nghe Thái tử dạy dỗ.

“Nóng đến như vậy, ngươi có khát hay không? Có muốn uống chút nước không? Hay là đói bụng rồi? Để ta sai người mang đến một ít thức ăn cho ngươi nhé?” Thái tử liên tục đưa ra hàng loạt câu hỏi. Vừa nói vừa ra hiệu hạ nhân bưng trà rót nước, chuẩn bị vài món điểm tâm.

Mộ Ly Phong không từ chối, ngoan ngoãn uống xong nửa ly nước, nhưng vì thực sự không có khẩu vị nên chỉ đành từ chối ăn điểm tâm. Đúng lúc này, người đứng đầu Thái Y Viện đến, Mộ Ly Phong lập tức thúc giục ông ấy bắt mạch cho Thái tử, sau đó kiểm tra đầu gối của hắn một chút.

Người đứng đầu Thái Y Viện liếc mắt nhìn Mộ Ly Phong, thấy tình trạng của y không quá nghiêm trọng mới gật đầu kiểm tra cho Thái tử trước. Tuy Thái tử có hơi nhiễm lạnh, nhưng uống chút canh gừng là được. Chẳng qua là đầu gối nghiêm trọng hơn, cần phải thoa thuốc tan máu bầm kết hợp với nghỉ ngơi mấy ngày thì mới khỏe hẳn.

“Vết thương ở đầu gối cần phải giữ ấm thật kỹ, trước đầu xuân không thể để bị nhiễm lạnh lần nữa.” Thái y dặn dò một câu, quay đầu lại bắt mạch cho Mộ Ly Phong, tiếp đến nhìn đơn thuốc do thái y khi nãy viết ra, vừa nghĩ vừa sờ râu, cuối cùng không nói ra lời phản đối. Lúc này, Thái tử mới thở phào nhẹ nhõm, để người đứng đầu Thái Y Viện rời đi.

Không bao lâu, thuốc đã được nấu xong. Vị thuốc lần này không chua không chát, nhưng vẫn vô cùng đắng như cũ. Mộ Ly Phong uống hai bát thuốc trong một ngày, cả người uể oải không thôi. Thái tử thấy thế bèn trò chuyện với y để dời đi sự chú ý.

Một lát sau, dược tính phát huy tác dụng, Mộ Ly Phong mơ màng muốn ngủ đến nỗi không biết bản thân đang nói cái gì, cũng không rõ Thái tử đã nói tới đâu, cuối cùng dần dần chìm vào giấc ngủ. Thái tử giúp y chỉnh lại chăn, thở dài một cái thật sâu.

Hiện tại, có lẽ ý chỉ của Hoàng đế đã được truyền khắp hậu cung, những người khác chắc chắn sẽ đến hỏi thăm sức khỏe của Mộ Ly Phong, mấy người đó tới cũng không sao. Chẳng qua là mẫu hậu của hắn nhất định cũng sẽ xuất hiện, đến lúc đó, ai biết được Hoàng hậu sẽ nói ra những lời gì.

Năm đó, Mộ Ly Phong được Hoàng đế mang về Tử Thần Cung tự mình nuôi lớn, chuyện này vốn dĩ đã khiến Hoàng hậu có chút không vui. Thế nhưng mấy năm qua vì e ngại Hoàng đế cưng chiều Mộ Ly Phong, nên bà ấy ngoài mặt vẫn đối xử với y không tệ lắm, nhưng đồng thời cũng âm thầm nói không ít lời phàn nàn.

Nói đi nói lại chính là mấy câu đại loại như, nếu không phải vì có Mộ Ly Phong thì Thái tử nhất định sẽ được ở chung với Hoàng đế, được Hoàng đế đích thân dạy bảo đến khi trưởng thành.

Mỗi lần Thái tử nghe xong những lời như thế chỉ cảm thấy mẫu hậu của mình thật hoang đường, bởi vì cái giả thuyết này căn bản không thể thành hiện thực. Cho dù không có Mộ Ly Phong, Hoàng đế cũng sẽ không để cho hắn vào sống ở Tử Thần Cung. Thế nhưng mặc kệ Thái tử có khuyên cách mấy thì Hoàng hậu vẫn không nghe lọt tai, lâu dần hắn cũng không còn biện pháp nào với bà ấy.

Lần này, Hoàng đế nói thẳng “có thể tiếp tục ở lại thiên điện dưỡng bệnh, không cần gấp gáp trở về” tuyệt đối chọt trúng ngòi nổ của Hoàng hậu. Dù sao Tử Thần Cung cũng nằm giữa hậu cung, Ngự Thư Phòng ở Thái Cực Điện thì được xem như đặt ở phạm vi phía trước. Ngoại từ Hoàng đế và một số trọng thần thường xuyên thâu đêm nghị sự với ông, thì còn ai có vinh dự ở lại chỗ đó?

Thái tử vừa nhớ tới mẫu hậu nhà mình thì nhức đầu không thôi, hắn không biết nên dùng biện pháp nào mới có thể khiến Hoàng hậu không đến đây nói mấy lời châm chọc, suy cho cùng ở chỗ này đều toàn là tai mắt của Hoàng đế.

Nhắc đến hậu cung, phải nói đến quy tắc kỳ lạ của các triều đại, vì phòng ngừa thế lực ngoại thích lớn mạnh, nên hầu hết phi tần đều là nữ nhi của các quan lại địa phương. Ngay cả Hoàng hậu qua các thời kỳ cũng không có nhà mẹ đẻ ủng hộ, không được dạy những quy củ trong giới quý tộc, vì vậy đại đa số những người đó không chỉ thiển cận mà đôi khi còn làm ra những hành động ngu xuẩn.

Nếu không phải mỗi hoàng tử đều bị bắt buộc rời khỏi mẫu thân, chuyển đến sống ở Trọng Hoa Cung từ sớm thì e rằng rất nhiều hoàng tử đều được dạy thành mấy tên tiểu tử ngang ngược vô pháp vô thiên.

“Hoàng hậu nương nương giá đáo… Quý phi nương nương giá đáo.”

Thái tử lập tức thu hồi tâm tư, đứng dậy hành lễ với Hoàng hậu: “Nhi thần tham kiến mẫu hậu.” Lại cúi người hành nửa lễ với Quý phi: “Quý phi nương nương.”

Hoàng hậu thấy vậy thì quay đầu trợn mắt liếc nhìn Quý phi một cái, thầm mắng trong bụng, tiện nhân này dựa vào cái gì để cho Thái tử hành lễ với bà?

Quý phi thờ ơ làm như không nhìn thấy. Một bên tránh né lễ bái của Thái tử, một bên lo lắng liếc nhìn Một Ly Phong, sau đó mới miễn cưỡng nở nụ cười đáp lễ với Thái tử.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương