Cô ta lúc này trông có vẻ vô cùng tủi thân, dáng vẻ yếu đuối đáng thương đó, khiến người ta nảy sinh sự đồng cảm và thương xót.
Đệt!
Sở Phong ngây người.
Hoàn toàn không dám tin, người phụ nữ này, mình đã cứu mạng cô ta cơ mà, cô ta thế mà cũng có thể nói ra những lời trái lương tâm như vậy?
Mắng hắn là cầm thú súc sinh?
Cô ta có biết hay không, chỉ dựa vào câu nói này và dáng vẻ hiện tại của cô ta trước mắt, sẽ mang đến cho hắn sự hiểu lầm lớn đến mức nào?
Người không biết còn tưởng Sở Phong hắn thực sự đã làm gì Lưu Tử Kỳ cô ta rồi cơ đấy.
“Sở Phong, lần này anh còn có lời gì để nói? Anh đúng là một tên súc sinh mà, chị Tử Kỳ là một người phụ nữ lương thiện, bình thường ngay cả một con kiến cũng không nỡ giẫm lên, anh thế mà lại làm ra chuyện như vậy với chị ấy, anh quả thực là mất trí rồi.”
Mà sau khi nhìn thấy Lưu Tử Kỳ như vậy, mấy người phụ nữ lập tức tiến lên an ủi cô ta, đồng thời Vương Nhược Kỳ dẫn theo một đám phụ nữ đứng trước mặt Sở Phong, chỉ vào Sở Phong tức giận mắng mỏ.
Một dáng vẻ dường như bọn họ đã nắm giữ chân lý, chính nghĩa đang nằm trong tay bọn họ vậy.
“Tra nam!”
“Tên khốn kiếp!”
“Đúng là không biết xấu hổ, chắc là trong nhà không có phụ nữ, nếu không sẽ không làm ra chuyện thiếu đạo đức như vậy.”
Mấy người phụ nữ tức giận mắng mỏ Sở Phong.
“Mẹ kiếp…”
Sở Phong tức điên lên, quả thực là có miệng mà không nói được, vô duyên vô cớ một chậu máu chó đen trực tiếp từ trên trời giáng xuống dội thẳng vào đầu hắn, đổi lại là ai cũng không nhịn được, nhưng hắn chỉ có một cái miệng, làm sao là đối thủ của những người phụ nữ trước mắt này?
Huống hồ, mấy người phụ nữ Chương Thiên Ngải, Lưu Tử Kỳ càng là lâm trận phản giáo một đòn.
Hắn làm sao cũng không ngờ tới, mình cứu Lưu Tử Kỳ, đến cuối cùng lại bị đám phụ nữ này lấy oán báo ân, mà bản thân lại không có bất kỳ ai có thể chứng minh sự trong sạch cho mình, trước đó cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Vốn tưởng rằng đã có một lần tiếp xúc thân mật như vậy với Chương Thiên Ngải, người phụ nữ này có lẽ cũng sẽ đối xử khác với mình, hóa ra mẹ nó đều là một đám phụ nữ tồi tệ, trong bụng toàn là nước bẩn.
Hắn nhịn không được tiến lên một bước, gần như sắp ra tay, giống như một con sư tử đực sắp phát điên.
Là thực sự tức giận rồi, sắc mặt vô cùng âm trầm đáng sợ, giống như muốn ăn thịt người vậy.
“Sở Phong, anh muốn làm gì? Muốn ăn thịt người à, anh xác định một thằng đàn ông to xác như anh muốn động thủ với đám phụ nữ chúng tôi sao? Anh đừng quên, mặc dù anh là đàn ông, nhưng chúng tôi có nhiều chị em ở đây như vậy, chúng tôi không sợ anh đâu.”
Đám phụ nữ này bị hắn làm cho giật mình, không khỏi thi nhau lùi lại một bước, Vương Nhược Kỳ cố tỏ ra bình tĩnh quát, trong ánh mắt của cô ta và những người phụ nữ khác bên cạnh đều bộc lộ ra sự kiêng dè sâu sắc.
Sở Phong nghe vậy không khỏi dừng lại.
Nhìn đám phụ nữ trước mắt, ánh mắt một trận âm lãnh lóe lên liên tục.
Nói thật, hắn chưa từng chịu nỗi oan ức lớn như vậy, khoảnh khắc này tâm tư muốn giết người đều có rồi, có loại xúc động hận không thể tiêu diệt toàn bộ đám phụ nữ này, để bọn họ vĩnh viễn không thể xuất hiện trước mặt mình nữa.
Nhưng trong đầu chung quy vẫn giữ lại một tia lý trí, lý trí nói cho hắn biết, không thể làm như vậy.
Có một số chuyện, một khi đã có lần đầu tiên, sau này sẽ vĩnh viễn không thể quay đầu lại được nữa.
Hơn nữa hắn không cho rằng mình sẽ cả đời ở lại trên hòn đảo hoang này, sau này nhất định có thể trở lại đô thị sống cuộc sống của người bình thường.
Hắn vẫn chưa muốn hủy hoại cuộc đời mình.
Nghĩ đến đây, cơn giận cuối cùng cũng hạ xuống một chút.
Ánh mắt ba người Lý Dịch Nhi, Lâm Nặc và Lưu Phi nhìn hắn cũng tràn đầy sự thất vọng.
Sở Phong thấy vậy, càng cảm thấy lạnh lòng, nhìn đám phụ nữ trước mắt, ánh mắt đặc biệt lướt qua khuôn mặt bốn người Chương Thiên Ngải, Từ Tình, Trần Mộng và Lưu Tử Kỳ, nhìn đến mức bốn người phụ nữ hơi chột dạ, hắn mới tức quá hóa cười nói:
“Được, các cô giỏi lắm, Chương Thiên Ngải, Từ Tình, còn có những người phụ nữ các cô, đều đợi đấy cho tôi, món nợ này ông đây nhớ kỹ rồi.”
Sau đó đeo ba lô lên chuẩn bị rời đi.
“Không được đi!”
Nhưng vừa quay người, đã bị người ta cản lại.
Vương Nhược Kỳ dẫn theo hai người phụ nữ xuất hiện trước mặt hắn, trong đó có một người chính là Trần Mộng kia.
Sở Phong dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba người phụ nữ này.
Vương Nhược Kỳ cười lạnh một tiếng nói:
“Sở Phong, anh làm tổn thương người của chúng tôi, chẳng lẽ muốn cứ thế bỏ đi sao?”
Sở Phong lạnh lùng nói:
“Vậy các cô còn muốn thế nào?”
Giọng điệu đã vô cùng lạnh lẽo, thể hiện ra khoảnh khắc này hắn bất mãn với đám phụ nữ này đến mức nào.
Vương Nhược Kỳ nói:
“Sao, anh bắt nạt chị Tử Kỳ đến mức này rồi, chẳng lẽ không nên có chút bồi thường thể hiện một chút rồi mới đi sao?”
“Bồi thường?”
Sở Phong nhướng mày, lập tức nụ cười lạnh trên khóe miệng càng thêm rõ ràng.
Đám phụ nữ này e là đầu óc choáng váng rồi, mình cứu Lưu Tử Kỳ còn chưa đòi hỏi thù lao gì từ bọn họ, bọn họ quay ngược lại còn muốn mình bồi thường?
Vương Nhược Kỳ gật đầu nói:
“Đúng vậy, nếu anh không bồi thường, công lý ở đâu? Lẽ nào những chị em chúng tôi đều để anh tùy ý bắt nạt sao? Những chị em chúng tôi dễ bắt nạt như vậy sao?”
Ai bắt nạt ai chứ.
Sở Phong thực sự muốn tát một cái vào mặt người phụ nữ này.
Nhưng hắn vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, cười lạnh nói:
“Cô muốn cái gì?”
“Muốn cái gì…” Vương Nhược Kỳ nghe vậy liền trầm tư.
Trần Mộng lúc này lầm bầm lẩm bẩm bên tai Vương Nhược Kỳ không biết đã nói gì.
Vương Nhược Kỳ nghe xong, hai mắt sáng lên, ngẩng đầu lên, nhìn Sở Phong nói:
“Có rồi, chúng tôi không cần thứ khác, chỉ cần nguồn nước mà trước đó chúng ta cùng nhau tìm thấy!”
“Không thể nào!”
Sở Phong không cần suy nghĩ liền từ chối.