Bảo Cô Làm Thư Ký, Ai Ngờ Lại Thành Phu Nhân Tổng Tài

Chương 1: Không cần anh chịu trách nhiệm

Trước Sau

break

Đây là đâu, sao mình lại ngủ ở chỗ này?

Tỉnh lại từ trong cơn mơ, Vân Cẩm ôm lấy cái đầu vẫn còn đau âm ỉ, lặng lẽ suy nghĩ đồng thời quan sát khung cảnh xung quanh.

Nội thất nơi này xa hoa đến choáng ngợp, vừa nhìn đã biết không phải căn phòng trọ của cô.

Bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì đó, Vân Cẩm lập tức bật người ngồi dậy khỏi giường, vì động tác quá mạnh mà đánh thức luôn người đang ngủ bên cạnh.

Đối phương khẽ dụi mắt, từ từ mở ra đôi mắt đang nhắm nghiền.

Ngay khoảnh khắc anh sắp mở mắt, Vân Cẩm nhanh tay kéo tấm chăn mỏng trên giường lại, quấn chặt lấy cơ thể vốn đang trần trụi của mình.

Chỉ một động tác bật dậy vừa rồi, đã khiến cô lập tức nhận ra hiện tại trên người cô, không một mảnh vải che thân.

Vân Cẩm chìm trong hối hận. Vốn là người sống khép kín và bảo thủ, cô không thể hiểu nổi tại sao mình lại có thể cùng một người đàn ông xa lạ xảy ra quan hệ chỉ sau một đêm định mệnh.

Nếu cô từng dễ dãi như vậy, thì bạn trai đâu cần phải đi tìm sự mới mẻ nơi người con gái khác?

Từ khi yêu nhau được nửa năm, điều thân mật nhất mà Vân Cẩm cho phép bạn trai làm chỉ là nắm tay cô, ngoài ra chưa từng có bất kỳ hành vi thân mật quá giới hạn nào.

Chính sự bảo thủ này khiến bạn trai cô rất khó chịu, anh ta thường xuyên than phiền trước mặt cô, nói rằng cô chẳng yêu anh ta chút nào.

Thế nhưng mặc cho anh ta nói gì, Vân Cẩm vẫn luôn giữ vững giới hạn tuyệt đối không để đối phương vượt quá ranh giới.

Cuộc ly hôn của cha mẹ đã khiến Vân Cẩm mất niềm tin vào hôn nhân. Từ rất sớm, cô đã tự nhủ rằng: chỉ đến đêm tân hôn, cô mới trao trọn thân mình cho người xứng đáng.

Thế nhưng, bạn trai cô lại không nghĩ như vậy. Trong một chuyến công tác, anh ta đã qua đêm với một nữ đồng nghiệp chỉ vì một phút yếu lòng, hoặc đơn giản là không coi trọng những nguyên tắc mà cô luôn giữ gìn.

Vẻ đẹp của Vân Cẩm khiến anh ta không nỡ chia tay, thế là cứ dây dưa giữa cô và người con gái kia.

Người ta thường nói đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, Vân Cẩm dần dần nhận ra sự bất thường từ anh ta.

Nhưng với bản tính lương thiện, cô không muốn nghĩ đến khả năng xấu nhất. Mãi đến khi tận mắt bắt gặp hai người họ trên giường đêm qua, Vân Cẩm mới buộc phải tin bạn trai cô đã phản bội cô từ lâu.

Rời khỏi nhà anh ta, cô lảo đảo bước vào một quán bar gần đó. Sau khi nốc một ly rượu lớn, Vân Cẩm cảm thấy có người ôm mình đi ra khỏi quán.

Cô vùng vẫy hết sức để thoát khỏi vòng tay ấy, rồi rơi vào vòng tay của một người khác.

Giọng nói dịu dàng của người sau vang lên bên tai cô: “Ngoan, đừng nhúc nhích, tôi đưa em về nhà.” Nghe thấy giọng nói ấy, Vân Cẩm liền yên tĩnh lại.

Tưởng rằng mình gặp được người tốt, nào ngờ cuối cùng vẫn rơi vào tay kẻ xấu còn bị cướp mất sự trong trắng.

Nghĩ đến đây, Vân Cẩm trừng mắt nhìn người đàn ông vừa tỉnh lại, giận dữ hét lên: “Tại sao anh lại làm như vậy?”

Nhìn vẻ mặt tức giận của cô, người đàn ông lại lộ ra biểu cảm ấm ức: “Cô à, rõ ràng tối qua là cô kéo tôi không chịu buông, tôi còn tưởng cô tự nguyện. Nên mới… Cô không thể đổ hết tội lên đầu tôi được.”

Vừa nói, anh vừa ngồi dậy khỏi giường. Lúc này Vân Cẩm mới có cơ hội nhìn rõ mặt người đàn ông kia.

Gương mặt có đường nét rõ ràng, đường viền xương hàm sắc sảo, sống mũi cao, môi mỏng đúng là một anh chàng đẹp trai.

Ngã vào tay một người đẹp trai thế này, xem như cũng không thiệt.

Nhìn vào gương mặt tuấn tú ấy, Vân Cẩm âm thầm nghĩ trong lòng.

Vân Cẩm, lúc này tuyệt đối không được mê trai! Dù anh ta có đẹp đến đâu thì cũng đã làm chuyện không nên làm với cô. Bây giờ tuyệt đối không được tha cho anh ta.

Lấy lại tinh thần, Vân Cẩm lạnh lùng nhìn người đàn ông, nói: “Anh rõ ràng biết tôi đã say rượu, không những không ngăn cản hành vi của tôi, còn thừa cơ trục lợi. Tôi thấy anh chẳng phải người tốt gì!”

“Hơn nữa, anh nói là tôi chủ động quấn lấy anh, anh có chứng cứ gì không? Tôi không thể chỉ dựa vào lời nói suông của anh mà tin mọi thứ.” Vân Cẩm khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày, lạnh giọng nói.

“Cô à, cô đã nói vậy thì… tôi thực sự có bằng chứng đấy.” Nghe xong lời cô, người đàn ông nhướng mày khẽ cười, quay người lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường.

“Cầm lấy, đây là đoạn video tôi quay lại khi chúng ta vào phòng tối qua. Tôi sợ sau khi cô tỉnh lại sẽ không thừa nhận nên mới quay lại, không ngờ thật sự lại có ích.” Người đàn ông vừa đưa điện thoại tới trước mặt Vân Cẩm, vừa mỉm cười nhàn nhạt nói.

Vân Cẩm nghi ngờ nhìn anh ta một cái, rồi mới đưa tay nhận lấy chiếc điện thoại.

Khi tiếng van xin nghẹn ngào vang lên từ chiếc điện thoại, giọng cô trong video nức nở cầu khẩn người đàn ông đừng rời đi, khuôn mặt Vân Cẩm lập tức đỏ bừng như thiêu như đốt.

Phần còn lại của đoạn video, cô không đủ can đảm để xem tiếp. Đôi mắt trừng lên tức giận, cô nghiến răng nhìn người đàn ông, giọng đầy tức tối và xấu hổ:

“Anh bị bệnh à? Sao lại nghĩ ra cái trò quay video này? Mau xóa ngay cho tôi, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí.”

"Trong tay tôi đang nắm bằng chứng rõ ràng, vậy mà cô vẫn còn dám trắng trợn chối bay chối biến. Nhỡ tôi xóa đoạn video này rồi, cô lại đi đến đồn cảnh sát kiện tôi thì sao?" Người đàn ông nhanh tay giật lại điện thoại, lắc đầu, hoàn toàn không tin vào lời cô nói.

"Chuyện mất mặt như thế, anh nghĩ tôi sẽ đi rêu rao khắp nơi sao?" Vân Cẩm hít sâu, cố nén cơn giận và xấu hổ, nhẹ giọng thuyết phục.

"Anh cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không bắt anh chịu bất kỳ trách nhiệm gì. Chuyện này... coi như chưa từng xảy ra.”

“NONONO, lòng dạ phụ nữ khó dò lắm. Nhỡ đâu lát nữa cô lại đổi ý thì sao? Tôi chẳng phải tự chuốc họa vào thân à?” Người đàn ông vẫn dửng dưng, gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc .

“Vậy anh muốn thế nào mới chịu xóa đoạn video đó?” Vân Cẩm giận đến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn anh ta.

Nếu không phải chênh lệch thể lực quá lớn, cô đã nhào tới cướp lại điện thoại từ lâu rồi.

Người đàn ông trầm ngâm một lát rồi đáp: “Hay là thế này, cô quay lại một đoạn video mới, nói rõ mọi chuyện tối qua là hai bên tự nguyện, sau này cô sẽ không dùng chuyện này để uy hiếp tôi. Có vậy thì tôi mới yên tâm xóa đoạn cũ.”

So với đoạn video ban đầu, Vân Cẩm cảm thấy việc quay một lời xác nhận vẫn còn có thể chấp nhận được.

Không muốn dây dưa thêm cô nhanh chóng làm theo yêu cầu của anh, tự tay quay đoạn clip thừa nhận mọi chuyện hoàn toàn là tự nguyện.

Chỉ đến khi tận mắt thấy anh xóa đoạn video kia, Vân Cẩm mới nhẹ nhõm thở phào. Cô kéo chăn quấn kín quanh người, lặng lẽ đứng dậy bước vào phòng tắm.

Sau khi chỉnh lại quần áo, cô đeo balo lên vai không nói một lời nào, vội vã rời khỏi căn phòng khiến bản thân chỉ muốn quên đi mãi mãi.

Trước khi đi, cô quay đầu lại nhìn người đàn ông vẫn còn nằm trên giường, giọng lạnh lùng: “Tốt nhất là anh nên quên sạch những chuyện đã xảy ra tối qua.”

“Đó cũng là điều tôi muốn nói.” Người đàn ông nhìn cô cười như không cười.

Lườm anh ta lần cuối, Vân Cẩm mở cửa không thèm quay đầu lại mà sải bước đi thẳng.

Ra khỏi cửa, cô mới phát hiện nơi mình đang ở là một khách sạn cao cấp. Giá phòng thấp nhất ở đây cũng đã khởi điểm từ tám nghìn một đêm.

Dẫn bạn tình qua đêm đến một khách sạn đắt đỏ như vậy người đàn ông kia, rốt cuộc có phải là kẻ có tiền?

Quay đầu nhìn lại cửa lớn của khách sạn, trong lòng Vân Cẩm bất giác bắt đầu suy nghĩ.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi vang lên. Cô vội vàng lấy ra và bắt máy.

“Cẩm Cẩm bé ngoan, tối qua cậu đi đâu thế hả? Tớ gọi cho cậu bao nhiêu cuộc mà cậu không thèm nghe máy. Khai mau, có phải đi làm chuyện xấu với Triệu Vân rồi không, nên mới không dám đối mặt với tớ?”

Từ đầu dây bên kia, giọng oán trách của cô bạn thân Dương Thiến Thiến vang lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương