Thành phố vẫn sáng đèn, đèn trong khách sạn lại lần lượt tắt, như thể tín hiệu dẫn vào một thế giới khác.
Trong căn phòng dành cho những đôi tình nhân, Tang Dập và Thời Luật đứng nhìn nhau.
"Ca, cậu tắm trước hay tớ tắm trước?"
Cánh tay cậu rắn chắc khỏe mạnh, khuỷu tay vắt chiếc áo ngủ giản dị vẫn hay mặc ở ký túc xá, vẻ mặt và ánh mắt đều vô hại, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí của căn phòng.
Thời Luật len lén ngắm cơ thể rắn chắc của Tang Dập, mắt tối lại.
Nếu hỏi hắn thì đương nhiên là cùng nhau tắm rồi...
"Tiểu Tang, cậu tắm trước... Đúng rồi, đừng dùng khăn tắm của khách sạn." Thời Luật nói, cúi xuống tìm khăn tắm mình mang theo.
"Ờ ờ."
Thời Luật quay lưng về phía Tang Dập, eo rất thon, nhưng mông vì tư thế cúi xuống lộ ra đường cong mềm mại đầy đặn, hoàn toàn trái ngược với khí chất cấm dục thường ngày.
Tiếc rằng vẻ quyến rũ ấy ném cho người mù. Tang Dập đứng cạnh ghế sofa sau lưng chờ hắn, nhưng mắt lại dán vào điện thoại.
Vì chưa kịp thoát khỏi hot search, cậu lập tức bị một loạt tin nhắn bày tỏ sự yêu thích hút hồn. Chắc chắn là rất vui, trước đây làm gì có đãi ngộ này.
Tang Dập vừa vui vẻ vừa tán gẫu với Thời Luật: "Ca, hồi trước tớ live một mình, đa số fan đều là nam, kỳ lắm. Giờ hai đứa mình live, fan đa số là nữ ấy!"
Tay Thời Luật khựng lại: "Có fan nữ là cậu vui sao?"
Cũng may Tang Dập không phòng bị hắn, bằng không chắc chắn sẽ nghe ra mùi gì đó. Loại người xa cách lạnh lùng với cả fan của mình như hắn, lời nói nghe như hơi có sự uy hiếp.
Tang Dập giải thích: "Thấy an toàn lắm."
"Fan nam hồi trước của tớ, hình như nhiều người đến chỉ vì tớ Livestream khoe cơ thể."
Vừa dứt lời, Thời Luật đưa chiếc khăn tắm trắng đến trước mặt cậu, nhìn cậu. Tang Dập ngoan ngoãn nhận lấy, khoảnh khắc ấy mũi như lại thoang thoảng một mùi hương.
Thời Luật mặt không đổi sắc: "Thì ra là thế."
Không phải hắn không tin tưởng phẩm hạnh của Tang Dập, nhưng Thời Luật vẫn cảnh giác: "Vì bảo mật, cậu cũng không được thích fan hay kiếm chân ái gì đó."
Tang Dập bỗng nhăn mặt: "Ca, cậu mà thế thì tớ liền phải tức giận đấy. Tớ trong mắt cậu là cái loại đấy à? Cả ngày chỉ nghĩ yêu đương?"
Nãy còn nghi ngờ cậu liếc mắt đã thích cô gái nào, cô gái nữ trang kia.
Giờ lại cảm thấy cậu sẽ cùng fan...
Tang Dập không muốn trong mắt anh em tốt Thời Luật, mình mang cái mác "thể dục sinh ham muốn mãnh liệt và bừa bãi". Thật tổn thương cảm tình.
Cậu vốn chẳng thấy gì, nhưng Thời Luật cứ nhắc mãi, cậu đâu phải thằng ngốc!
Thời Luật đương nhiên kéo góc áo cậu, dỗ: "Hồi trước cậu từng nói thích ai đó, tớ mới lo..."
Tang Dập khó hiểu mà lập tức cắm cờ, dứt khoát tuyên bố: "Một năm này tớ chắc chắn sẽ chẳng tìm ai đâu! Cậu đừng có lo."
Thời Luật thầm cong môi. Sau khi thân thiết, cái tính hờn dỗi của Tang Dập lại đặc biệt có lợi cho hắn.
"Ừm, thế cậu đi tắm đi. Khăn tắm của tớ sạch lắm." Mục đích đạt thành, Thời Luật hào phóng với nụ cười ấm áp, rất có cảm giác băng sơn tan chảy.
Tang Dập cũng chẳng có một chút do dự nào, đúng là mắc bệnh hay quên thật.
"Nhìn trắng tinh, với lại ca, tớ thấy cậu có mùi thơm cơ thể ấy, kỳ lạ ghê." Tang Dập ôm khăn tắm, thật thà khen.
Mùi hương này chẳng giống mùi sữa tắm hay đồ chăm sóc nào ngoài thị trường.
Thời Luật khựng người, suýt tưởng Tang Dập đang tán tỉnh mình, mặt hơi nóng.
Bởi vì hắn đã dùng nó nhiều quá, nên mới dính mùi hương của hắn.
Tiểu Tang sinh lý đã thích mùi hương của hắn, về sau có quan hệ sâu hơn, chắc chắn cũng sẽ rất hài hòa... Chỉ nghĩ đến lớp vải mềm mại sẽ cọ qua cơ thể rắn chắc của Tang Dập, Thời Luật đã dần bắt đầu hưng phấn.
Cơ thể hắn bắt đầu nóng bừng.
Hắn cắn môi: "Phải, phải không?"
Tang Dập gật đầu, vẻ tiếc nuối: "Ừ, sao tớ lại không có nhỉ? Mỗi lần tập xong tớ đều lo mồ hôi của mình quá nặng mùi."
Thời Luật im lặng một hồi, nới lỏng cúc áo, ngực như nghẹt thở, bởi làn da trắng nên cả vùng ngực cũng phớt hồng.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, Thời Luật rất thích mùi bột giặt trên người Tang Dập.
Cũng rất thích dáng vẻ cậu ấy đổ mồ hôi.
Thực gợi cảm.
*
Sau khi tắm thoải mái, Tang Dập đã thay đồ ngủ, áo ngắn tay quần dài, trông giản dị và khỏe khoắn.
Thời Luật lộ vẻ tiếc nuối, ánh sáng trong mắt tắt, hơi bĩu môi – một biểu cảm lạ lùng mà sinh động.
May mà hắn còn có chiếc khăn tắm Tang Dập đã dùng, liền lén lút vào phòng tắm.
Tang Dập thoải mái nằm vật xuống giường, phát ra tiếng rên đầy hưởng thụ.
Nệm khách sạn sang trọng vừa mềm vừa nâng đỡ tốt, chẳng như giường sắt ở ký túc xá! Cậu lăn qua lăn lại, ngủ cũng chẳng cần co ro – tiền này tiêu đáng!
Tóm lại, Tang Dập chẳng có ý kiến gì với việc Thời Luật chi tiêu nhiều năm nay. Miễn live kiếm lại được là tốt.
Nhưng cậu không ngờ, cứ thế này thì tiền lời từ livestream của cậu có khi sẽ dồn hết vào "quỹ hẹn hò" của họ.
Tang Dập an phận nằm một bên chơi cái điện thoại nghìn tệ của mình, cũng thấy rất vui. Cậu chẳng dám lướt video ngắn nhiều, vì lướt là quên thời gian, với lại cậu cũng chẳng phải người có tính tự giác cao.
Vì thế khi Thời Luật ra khỏi phòng tắm, Tang Dập đang mải mê lướt video, chẳng để ý gì. Lông mi dày của cậu khi cụp xuống có thể che khuất mắt, bàn tay với khớp xương rõ ràng nắm góc chăn trắng – một khung hình gợi nhiều suy tưởng.
Mãi đến khi đôi chân trắng dài bóng loáng ấy lắc lư tới trước mặt, đầu gối còn phơn phớt hồng, dừng ngay trước mặt cậu.Tang Dập mới từ từ mở to mắt, ngước lên nhìn, rồi ngẩn người.
"Cậu xem gì thế?" Thời Luật xích lại, nhìn màn hình điện thoại của cậu.
"Xem, xem nhà, nhà cửa." Tang Dập bỗng căng thẳng, như có chỗ nào không được tự nhiên.
Thời Luật rốt cục cũng nghe được tiếng tim đập quen thuộc ấy, thậm chí nó còn mãnh liệt hơn.
Vậy là tốt rồi.
Hắn cố ý để lộ cả đùi non ra, rồi giải thích một cách qua loa: ''Quần ngủ bị rơi ướt rồi.''
Tang Dập: "Ờ, ờ."
Rõ ràng vẫn chưa tỉnh hẳn.
Thời Luật vừa lau tóc vừa xô Tang Dập vào trong, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh: "Tớ nhớ cậu bảo nhà cậu cũng đang xây nhà."
Tang Dập chẳng biết để mắt vào đâu, vì phía dưới eo đối phương đều là chân, nên chỉ có thể nhìn mặt Thời Luật mà nói chuyện.
"Ừ, tớ tính gửi mẹ tớ xem."
"Trông cũng ổn. Chỗ này có thể làm một vườn rau nhỏ... Tiền lời từ livestream của tụi mình, phần của tớ cậu cứ chuyển nốt cho bác trai với bác gái đi, đúng lúc đang cần tiền. Sau này cậu trả lại tớ cũng được." Giọng Thời Luật ôn hòa bàn bạc với cậu về quê nhà của cậu.
Tang Dập tuy không tự ti, nhưng vẫn cảm động khi Thời Luật – với xuất thân như thế – có thể đồng cảm và quan tâm đến chuyện của cậu.
Tất nhiên, cậu vẫn rất căng thẳng, đùi non của đối phương cũng thật là trắng.
Thời Luật tò mò: "Sao thế?"
"Không có gì." Tang Dập vội lắc đầu, vẻ mặt cố ra vẻ ngay thẳng.
Cậu chẳng dám nói: cậu thấy chân Thời Luật còn đẹp hơn bất kỳ streamer nam nữ nào khác.
Không có bắp thịt cuồn cuộn, gần như có dạng cốc rượu, đùi hơi to hơn ống chân một chút, nhưng tổng thể vẫn thon dài, và chẳng có một sợi lông. Nhìn chân không, Tang Dập sẽ chẳng nghĩ đây là con trai – đây cũng là lần đầu cậu thấy chân của Thời Luật.
Nhưng đây là anh em mình, nhìn chằm chằm chân anh em người ta thì kỳ quá!
"Tớ muốn ngủ bên này của cậu." Thời Luật đưa ngón trỏ nhẹ nhàng chỉ vào vai Tang Dập.
Lúc này, Tang Dập khó lòng từ chối bất kỳ yêu cầu nào từ đối phương.
"Ờ ờ."
Cậu vội vàng bò qua, mang điện thoại và sạc, từ trên giường trườn vào bên trong.
Nhưng vì một loạt động tác quá nhiều, vừa nằm xuống, tay cầm không chắc điện thoại rơi thẳng vào xương lông mày của Tang Dập, khiến cậu bất giác bưng đầu rên lên một tiếng.
Xấu hổ chết...
Tang Dập nghi ngờ Thời Luật đang cười mình, nhưng đối phương không chỉ không cười, còn lập tức sáp lại, trầm tĩnh quan tâm: "Có sao không?"
Giá mà mặc quần thì sẽ trông đứng đắn hơn.
"Không sao ca. Tớ hay làm thế lắm." Tang Dập giọng nhẹ tênh, giả như chẳng có gì xảy ra.
Nhưng Thời Luật vẫn xoa xoa xương lông mày cho cậu, rồi mới chui vào chăn, nằm sát bên cạnh.
"Đừng hấp tấp thế." Thời Luật như tỉnh như mơ cười cậu.
Tang Dập chớp mắt sợ sệt, suýt tưởng ý nghĩ linh tinh của mình bị phát hiện – thế thì nhục quá.
Ánh đèn mờ ảo ái muội. Hai người kề nhau, hầu như chẳng còn kẽ hở.
May mà Thời Luật dụi mắt than: "Chúng mình ngủ sớm đi, cảm giác hơi buồn ngủ rồi."
"Ờ ờ." Tang Dập tắt đèn, ngoan ngoãn nằm xuống, giả vờ nhắm mắt.
Nhịp thở dần đều đều.
Cậu có chất lượng giấc ngủ tốt nên chẳng mấy chốc đã ngủ thật.
Lúc này, Thời Luật mới chậm rãi mở mắt trong bóng đêm. Hắn thích nghe tiếng của Tang Dập khi ngủ say, cảm thấyđặc biệt an tâm, nên cứ chuyên chú nghe như gã ngốc một lúc.
Chân hắn tự nhiên gác lên đùi Tang Dập. Tư thế ngủ của đối phương rất thành thật, bị đè cũng chẳng cảm thấy gì, vì thế Thời Luật lại càng vô tư.
Hắn không ngờ việc cởi cái quần lại có hiệu quả như thế. Sớm biết như vậy thì đã cởi sớm rồi.
Nhưng Thời Luật không có ngu, hắn cũng biết đấy chỉ là Tang Dập nhất thời da mặt mỏng thôi, chứ cậu ấy thực sự rất dễ ngượng.
Thời Luật trước hết cúi xuống hôn môi Tang Dập như tự thưởng cho mình, có thể nói là quen cửa quen nẻo.
Chẳng mấy chốc, hắn thò tay vào áo Tang Dập, cơ thể cậu ấm áp, như chứa đầy năng lượng vô tận.
Lần lượt vuốt ve từng chỗ trên da thịt Tang Dập, Thời Luật mê mệt đến nỗi chẳng muốn rời tay. Nói theo một khía cạnh nào đó, hắn rất có kiên nhẫn, vòng lớn như vậy một vòng chính là để dành cho những khoảnh khắc thế này.
Dần dần, Thời Luật không tự giác thò xuống khám phá, chợt qua lớp vải sờ thấy thứ có trọng lượng đáng kể dù đang ngủ say.
Tim hắn đập thật nhanh, hơi thở cũng nóng dần.
Kẻ chẳng có đạo đức như hắn, động tác lại không tránh được có chút co rúm vụng về, vành tai ửng đỏ.
Thời Luật thao tác nhẹ nhàng, tay nghề thuần thục mà nghịch một lát, rồi chẳng đề phòng lại tự làm mình mềm nhũn ra.
Thôi, cũng hợp lý
Hơi thở của Tiểu Tang dường như nặng hơn, hình dạng bên dưới trông khá khả quan. Dù qua một lớp vải nhưng vẫn làm lòng bàn tay Thời Luật đỏ lên.
Hắn tâm lý vững vàng, trong lúc Tang Dập có thể thức giấc bất cứ lúc nào, cắn răng chơi thêm lát.
Thời Luật vốn định chơi đến lúc Tang Dập đạt cực khoái, để tạo ra ảo giác cậu ấy nằm mộng tinh với mình. Nhưng vì cậu ấy luyện tập thường xuyên nên khá dẻo dai, vẫn rất ngoan.
Chợt Tang Dập phát ra một tiếng, Thời Luật lập tức nằm ngoan, giả vờ nhẹ nhàng lay cậu, vẻ mơ màng bật đèn đầu giường, như bị đánh thức.
Khoảnh khắc Tang Dập mở mắt, Thời Luật ngáp ngủ nói: "Tiểu Tang, cậu đúng thật là muốn chiếm chỗ tớ sao? Ép đến tớ nặng quá, ngực có chút đau."
Tang Dập giật mình tỉnh hẳn, mơ màng: "Ca, tớ đánh thức cậu à?"
Thời Luật khẽ ừ.
Hắn quần áo xộc xệch, áo sơ mi tuột mất hai cúc, từ mặt xuống ngực đều đỏ ửng, trông hơi khó chịu.
Khủng khiếp hơn, Tang Dập phát hiện lúc này, mình đang cương cứng.
Trời sập.