Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 109 (tiếp)

Trước Sau

break

"Cháu. . . . . ." Mạnh Thiếu Tuyền nhìn về phía Lữ Mỹ, phản bác đến khóe miệng, lại đột nhiên nuốt xuống.

Quý Nhu lần nữa khóc rống lên, lớp trang điểm đã sớm trôi mất không còn hình dáng, rối bù, cực kỳ nhếch nhác. Lữ Mỹ đi nhanh đến bên giường cô ta, đau lòng ôm bả vai của cô ta an ủi, con bé khóc tâm bà cũng muốn vỡ.

"Mẹ. . . . . ." Quý Nhu thuận thế dựa vào trên vai Lữ Mỹ, đau lòng gọi.

"Ngoan, mẹ ở đây. Tất cả đều đã qua, cũng sẽ đi qua!" Lữ Mỹ dịu dàng an ủi.

Quý Nhu nghe câu này, nước mắt chảy nhanh hơn. Cô ta khóc lóc, đột nhiên chú ý tới trong phòng còn có những người khác ở đây, hơi thở thật vất vả mới dần dần trở lại bình thường cảm xúc nhất thời lần nữa bị nhen nhóm, hận ý trong lòng Quý Nhu đạt tới tột đỉnh trước nay chưa có, nhất là thấy Quý Nghiên thì lý trí trong nháy mắt hoàn toàn mất đi.

"Làm sao cô lại ở chỗ này? Là cô có đúng không? Là cô làm, cô cố ý muốn chia rẽ tôi với anh Thiếu Tuyền, hại chết đứa bé của tôi, cô là muốn nhìn tôi chết phải không?"

"Mình làm, thì phải có dũng khí gánh vác. Mà không phải vừa mới xảy chuyện thì đổ tất cả tội lỗi lên người khác, tôi không có nhàm chán như cô nghĩ." Quý Nghiên tỉnh táo trả lời.

Quý Nhu không tin. "Trừ cô ra còn ai vào đây? Chính là cô, cái người phụ nữ độc ác này, đứa bé của tôi nào có lỗi với cô? Cô đối với anh ta như vậy. Cô không phải muốn báo thù tôi sao, cô đã đoạt Hàn Mặc đi, mắt anh ta cũng không có nhìn thẳng tôi một cái, cô còn muốn như thế nào? Chuyện gì tốt cũng bị cô chiếm hết, tôi muốn một Mạnh Thiếu Tuyền thì có lỗi sao? Tại sao đối với tôi như vậy, ông trời tại sao không công bằng như vậy? Tại sao?"

Quý Nhu giống như thật rất khổ sở, giọng nói run rẩy, thậm chí lời nói có chút không mạch lạc.

Quý Nghiên cau mày: "Lời này của cô là có ý gì?"

"Đủ rồi, chính cô tự làm tự chịu, đừng đổ thừa lên người Nghiên Nghiên." Dương Hàn Mặc đột nhiên chen vào nói.

Hắn không mở miệng còn may, Dương Hàn Mặc nói lời này, hoàn toàn kích thích Quý Nhu, tựa như khiến cô ta lâm vào điên cuồng. Cô ta gắt gao nhìn Dương Hàn Mặc, nói: "Tự làm tự chịu? Anh nói tôi tự làm tự chịu? Ha ha. . . . . . Dương Hàn Mặc, ai cũng có thể nói tôi như vậy, nhưng anh không thể, anh không có tư cách nói tôi như vậy! Làm sao anh có thể nói tôi như vậy? Tôi biến thành như vậy, đều do ai làm hại, không phải do anh, tôi sẽ biến thành cái bộ dáng này sao?"

Dương Hàn Mặc cau mày, hỏi: "Lời này của cô là có ý gì?"

"Chuyện đã như vậy, tôi cũng vậy không sợ nói cho anh biết, còn nhớ rõ mùa hè năm 3 đại học không? Đêm trước hôm Sinh nhật anh, tôi giúp anh mua quà tặng, chạy suốt cả một ngày, nhưng cũng không có mua được cái gì hài lòng. Tôi cũng không có buông tha, một con phố đã tìm, lại tìm đến một con phố khác, mãi cho đến buổi tối. Tự tôi cũng không biết mình đi đến chỗ nào, chưa quen cuộc sống nơi đây, tôi rất sợ, muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng số còn chưa có thông qua, lại đụng phải lưu manh. Một dãy nổi danh hỗn loạn, tôi là một người ngoại quốc, nơi nào biết những thứ này. Bọn họ dắt tôi đến một cái hẻm nhỏ, tôi cực kỳ hoang mang, không ngừng kêu cứu, nhưng mà cái gì dùng cũng không có? Tôi khi đó mong nhìn thấy anh biết bao nhiêu, anh biết không? Sáng ngày thứ hai, tôi không ngừng gọi điện thoại cho anh, anh đều không nhận. Đi đến nhà trọ tìm anh, thì anh nói như thế nào? Thái độ coi như cỏ rác, tôi đến nay đều nhớ. Không, là chết cũng sẽ không quên! Thật ra thì tôi chỉ muốn được nghe một tiếng an ủi của anh, cái cảm giác tuyệt vọng, các người đời này cũng không thể nghiệm được. Nhưng anh còn ở trên vết thương của tôi hung hăng đâm lên một đao nữa, Dương Hàn Mặc, tôi yêu anh nhiều bao nhiêu, một khắc kia tựa như có bấy nhiêu hận anh! Tôi thật sự vô cùng hận. . . . . ."

Lữ Mỹ ôm cô thật chặt, đau lòng vô cùng nói: "Đừng nói ahhh... Tiểu Nhu, đừng nói. . . . . ."

"Tại sao không nói?" Quý Nhu kích động nói.

Dương Hàn Mặc trầm mặc, hắn còn nhớ rõ cảnh tượng ngày đó, không trách được ngày đó cô ta nhìn qua nhếch nhác như vậy, quần áo không ngay ngắn, tóc cực kỳ xốc xếch. Mà lúc đó trong đầu hắn đều là Quý Nghiên, làm sao có thời giờ suy nghĩ Quý Nhu như thế nào, trong mắt cũng căn bản không thấy được cô ta, cho nên không để mắt đến, cô ta đã từng bị thương. Dương Hàn Mặc không khỏi nắm chặt quả đấm, cho nên Quý Nhu là vì hắn, mới chuyển toàn bộ mũi nhọn lên Quý Nghiên, mới trăm phương ngàn kế muốn đem Mạnh Thiếu Tuyền đến tay? Nếu như hắn nhớ không lầm, Quý Nhu trở về nước sau sinh nhật hắn không lâu.

"Tôi tự giam mình ở trong nhà, nửa tháng không có ra khỏi cửa, cũng không có liên lạc cùng bất luận kẻ nào. Trong lòng tổn thương càng ngày càng lớn, cho đến ngày đó Đình Đình tìm được tôi, nói Quý Nghiên cùng bạn trai cô ấy như thế nào như thế nào, muốn tôi thêm chút sức, cố gắng giải quyết anh của cô ta. Tôi đột nhiên tỉnh ngộ lại, tại sao chỉ có một mình tôi khổ sở như vậy? Tại sao anh không thèm quan tâm một chút cảm thụ của tôi? Trong lòng chỉ có Quý Nghiên, rõ ràng cô ta đối với anh như vậy rồi, nhưng anh vẫn chưa từng quên cô ta. Anh rời đi đến nước Mĩ