Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 8

Trước Sau

break
Tất nhiên, họ không dám trực tiếp đánh đấm — dù Tật Vô Ngôn không bằng mấy kẻ ưu tú trong gia tộc, nhưng so với bọn gia phó chân chạy vặt thì vẫn là dễ dàng xử lý. Cho nên, cách họ trút giận đơn giản chỉ là mắng lén sau lưng vài câu “con hoang”, rồi đổi sắc mặt, liếc mắt khinh bỉ mà thôi.


Nếu thật sự xem Tật Vô Ngôn là người trong nhà, thì cớ gì Tật gia lại bắt hắn mỗi ngày phải lén lút ra vào bằng cửa sau? Ngay cả tư cách bước vào bằng cổng chính, hắn cũng không có.

Mãi đến khi trông thấy Tật Vô Dạng – thiếu gia của Tật gia – đang tức tốc đuổi theo phía sau, bọn gia phó mới hoảng sợ đến mức mặt mũi tái mét, chỉ lo bị trách tội vì đã không canh gác cẩn thận. Trong lòng thì điên cuồng rủa thầm mười tám đời tổ tông nhà Tật Vô Ngôn một lượt.

Tuy nhiên, Tật Vô Dạng lúc này hiển nhiên không rảnh mà quan tâm đến bọn họ. Hắn chỉ trơ mắt nhìn Tật Vô Ngôn chạy nhanh như thỏ, dù bản thân tu vi cao hơn hắn mấy tầng cũng vẫn không đuổi kịp. Tức đến mức sắc mặt biến thành xanh lét.

Tật Vô Ngôn thông thuộc từng ngóc ngách trong thành, lao thẳng ra đường cái đông đúc, rồi len lỏi vào đám đông như cá chạch chui vào khe nước. Dù Tật Vô Dạng có mạnh đến đâu, cũng không thể nào khiến đám đông trước mặt tan biến trong nháy mắt, đành trơ mắt nhìn Tật Vô Ngôn trốn mất dạng, tức giận đến méo cả mặt.

Chạy một hơi dài, Tật Vô Ngôn thở hổn hển, lồng ngực như muốn nổ tung.

“Tật gia, món nợ này, ta – Tật Vô Ngôn – nhớ kỹ. Ngày sau nếu có thể vùng lên, ta nhất định sẽ rửa sạch nỗi nhục hôm nay!”

Với thực lực hiện tại, hắn không tài nào đối đầu nổi với Tật gia. Ngay cả một kẻ ngang hàng tuổi tác như Tật Vô Dạng cũng có thể ép hắn chạy trối chết như chó mất nhà, huống gì là mấy lão quái vật tu vi cao cường trong gia tộc?

Nghĩ tới đây, Tật Vô Ngôn hạ quyết tâm — phải rời khỏi Tật gia, đến đầu quân cho Phần gia.

Phượng Linh thành có ba đại thế gia: Tật gia, Phần gia và Mộc gia. Ba thế lực phân chia ba hướng trong thành, thế lực cân bằng, kiềm chế lẫn nhau, giữ cho Phượng Linh thành luôn ổn định.

Phần gia chính là một trong ba đại thế lực ấy — cũng chính là nơi mà Tật Vô Ngôn quyết định tìm đến nương nhờ.

Phu nhân tộc trưởng Phần gia hiện nay, chính là tỷ tỷ của dưỡng mẫu hắn. Trước khi mất, dưỡng mẫu từng dặn dò rằng: nếu một ngày nào đó không còn chỗ đứng trong Tật gia, hãy dẫn theo Tật Vô Thiên đến Phần gia, tìm dì mà nương tựa.

Dưỡng mẫu sớm đã đoán được sẽ có ngày hôm nay.

Sau khi dưỡng phụ gặp chuyện, Tật gia bắt đầu tìm đủ cách cắt xén khẩu phần của ba mẹ con. Đến khi dưỡng mẫu qua đời, hai đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ, sống tiếp trong Tật gia gần như không có hi vọng.

Tật Vô Thiên có lẽ vẫn còn đường sống, tuy sẽ chịu nhiều thiệt thòi, nhưng chí ít còn có thể lớn lên. Còn Tật Vô Ngôn thì khác. Hắn vốn chỉ là một đứa trẻ bị Tật Anh nhặt về, chẳng có chút huyết thống nào với Tật gia. Khi không còn ai che chở, Tật gia sẽ tuyệt đối không dung tha hắn.


Nếu Tật Vô Ngôn là kẻ có tư chất xuất chúng, thì may ra Tật gia còn ném cho hắn chút tài nguyên, coi như nuôi một con chó vì gia tộc cũng chẳng thiệt gì. Nhưng đáng tiếc, hắn lại chỉ là kẻ tư chất tầm thường. Mười lăm tuổi mới chỉ đạt Luyện Thể tầng năm, trong khi đám đồng lứa trong gia tộc phần lớn đã lên đến tầng sáu, người có thiên phú hơn thì thậm chí đã bước vào tầng bảy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc