Phần Tu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, giơ tay xoa đầu Tật Vô Ngôn. “Vậy còn phải nhờ vào ngươi.”
“Biểu ca việc gì cũng là chuyện của ta, có gì phải nói là vất vả chứ?” Tật Vô Ngôn cười đáp.
“Vô Ngôn chuyện, cũng là biểu ca chuyện. Sau này có gì, trực tiếp mở miệng nói, đừng ngại phiền toái mà chịu đựng một mình.”
“Được rồi.”
Hiện tại trên Nguyên Trị bài của Tật Vô Ngôn đã có đủ điểm, hắn có thể tới Vạn Bảo Các để mua sắm bất cứ thứ gì mình cần.
Vì muốn che giấu thân phận, khi đến Vạn Bảo Các, Tật Vô Ngôn cố ý thay một bộ quần áo khác, khoác lên người một chiếc áo choàng màu đen, che kín toàn thân. Dù vậy, hắn vẫn dùng một chút tiểu kỹ xảo: bao phủ một lớp tinh thần lực trên mặt, khiến cho dù có Luyện Chế Sư nào cố gắng dùng tinh thần lực dò xét, cũng không thể nhìn rõ dung mạo hắn. Từ trước đến nay, Tật Vô Ngôn luôn phải đề phòng những nguy cơ như vậy, đặc biệt là sau khi gặp phải Doãn Diệc, hắn càng cẩn trọng hơn.
Với diện mạo che giấu như thế, Tật Vô Ngôn thu hút không ít ánh mắt tò mò của người trong Vạn Bảo Các. Mọi người xôn xao đoán già đoán non, không biết người áo đen này là ai. Trong tông môn, có ai lại ăn mặc bí ẩn như vậy? Liệu có phải là một vị ẩn cư cao nhân nào không?
Trên lầu một, Vạn trưởng lão cũng tò mò nhìn người áo đen, nhưng cũng không thể nhìn thấu được thân phận của hắn.
Tật Vô Ngôn không lên tiếng mà để Trường Sinh thay mặt mình hỏi:
“Ở đây có Nguyệt Bàn Thạch bán không?”
Giọng nói già nua của Trường Sinh vang lên, làm cho tất cả những người chú ý đến đều ngây ra, sau đó ánh mắt lạ lùng bắt đầu đánh giá người áo đen. Dựa vào âm thanh, hẳn là một vị tiền bối lớn tuổi.
Vạn trưởng lão cũng ngạc nhiên, trong Thanh Vân Tông lớn như vậy, chẳng ai biết bên trong có bao nhiêu lão nhân ẩn danh. Nghe thấy giọng nói già nua ấy, trong lòng ông không khỏi căng thẳng, vội vàng đứng dậy, chắp tay nói:
“Ở đây có Nguyệt Bàn Thạch, không biết tiền bối muốn mua bao nhiêu?”
“Tám khối.”
Tám khối Nguyệt Bàn Thạch là một khoản tiền cực kỳ lớn, giá trị tuyệt đối vượt quá 100 vạn Nguyên Trị điểm. Loại tài liệu này chỉ có Luyện Trận Sư mới sử dụng được. Vậy mà vị lão giả này vừa mở miệng đã yêu cầu tới tám khối Nguyệt Bàn Thạch, chẳng lẽ ông ta là một Luyện Trận Sư?
Vạn trưởng lão vừa suy nghĩ, vừa ra lệnh cho người đi lấy Nguyệt Bàn Thạch, đồng thời vẫn phải hết sức cung kính, chăm sóc vị lão giả này.
“Còn có Thanh Ngọc không? Cho ta lấy 20 khối.” Giọng nói già nua, đầy uy nghiêm.
“Vâng, tiền bối xin chờ một lát, tôi lập tức mang đến cho ngài.” Vạn trưởng lão cũng đã có tuổi, nhưng đối diện với người áo đen, ông ta lại tỏ ra rất cung kính, không ngừng xưng hô “tiền bối” khiến cho những đệ tử đứng xung quanh không khỏi tò mò, ngẩn ngơ nhìn theo.
Tất cả tiểu nhị trong Vạn Bảo Các đều là tông môn đệ tử, họ làm việc ở đây để kiếm thêm Nguyên Trị điểm. Chỉ một lát sau, vài người tiểu nhị vội vã chạy đến, mỗi người mang theo một hộp gỗ, xếp ngay ngắn trên bàn.
Vạn trưởng lão hết sức cẩn thận mở từng chiếc hộp gỗ, đưa cho lão tiền bối xem xét những vật phẩm bên trong.
Người áo đen lặng lẽ kiểm tra từng món, sau đó gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Vạn trưởng lão lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, không còn nghi ngờ gì nữa, người này chắc chắn là một Luyện Trận Sư, nếu không thì làm sao lại có nhu cầu với nhiều tài liệu trận pháp đến vậy.