Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 653

Trước Sau

break
Hai bên tranh cãi hồi lâu. Hồ quản sự không dám ép quá, sợ hai người tức giận rồi chẳng chịu trả lại Nhất Tuyến Thiên nữa thì hắn mới là người xui xẻo.

Cuối cùng mỗi bên nhường một bước: Hồ quản sự trả lại tám năm tiền thuê cho Phần Tu, chỉ giữ lại phần hơn một năm.

Được vậy cũng đã nằm trong dự đoán của Tật Vô Ngôn, so với việc chẳng được gì thì tốt hơn rất nhiều.

Hồ quản sự nuốt nước mắt, cắt 160 vạn Nguyên Trị điểm vào thẻ Nguyên Trị của Phần Tu.

Thấy Nguyên Trị điểm đã vào tài khoản, Phần Tu mới giao thuê bài ra. Hồ quản sự cầm được thì lập tức bỏ vào một pháp khí cỡ nhỏ bên cạnh, xóa sạch thông tin của Phần Tu trên đó, làm thuê bài Nhất Tuyến Thiên trở lại thành vật vô chủ.

Đến lúc này, hắn mới thở phào một hơi thật lớn.

Nhìn sang hai người Tật Vô Ngôn, trong mắt lại không giấu nổi mấy phần hậm hực.


Hồ quản sự cứ tưởng mình chiếm được món hời lớn, nào ngờ lại tự rước phiền. Hắn trắng trợn móc ra 160 vạn Nguyên Trị điểm, nhưng chẳng bao lâu sau, khi biết được chân tướng, hắn tức đến mức chỉ muốn giết luôn Phần Tu cho hả giận.

Phần Tu thì ngay khi thấy Hồ quản sự xóa sạch thông tin trên thuê bài, mới âm thầm thở phào.

Thực ra, dù giữ được thuê bài trong tay thì hắn cũng không còn tư cách tranh đoạt Nhất Tuyến Thiên – Cực Nguyên Phúc Địa nữa. Bởi hơn hai năm trước, khi bị đưa về Phần gia, hắn coi như đã bị xóa khỏi tông môn. Khối Nguyên Trị bài năm đó của hắn bị rút sạch toàn bộ Nguyên Trị điểm, không còn được tông môn công nhận.

Nhưng thông tin lưu trong thuê bài lại là thông tin cố định, nếu không dùng pháp khí để xóa thì vẫn còn nguyên. Vì thuê bài ấy vẫn nằm trong tay Phần Tu nên tông môn không kịp xử lý, để hắn giữ lại được một lỗ hổng như thế.

Hiện giờ Phần Tu đã hoàn toàn khác xưa, ngay cả nguyên lực trong người cũng thay đổi. Những quyền hạn khi xưa trong tông môn đều không còn dùng được; hắn chỉ có thể sử dụng khối Nguyên Trị bài mới nhận lúc nhập môn lại, mọi thứ đều phải làm lại từ đầu.

Hồ quản sự tuy tức giận đến tím tái, nhưng nào chịu để 160 vạn Nguyên Trị điểm kia rơi vào tay người khác. Đối phương vừa có thêm từng ấy điểm, hắn không lấy lại thì đêm cũng chẳng ngủ yên.

Thế nên hắn buộc phải mở miệng dò hỏi lần nữa:

“Các ngươi còn muốn thuê Cực Nguyên Phúc Địa nữa không?”

Phần Tu nhìn sang Tật Vô Ngôn. Tật Vô Ngôn nghĩ một lát rồi nói: “Ta muốn thuê một thửa dược điền. Dược điền thì thuê như thế nào?”

“Ngươi muốn thuê dược điền?” Hồ quản sự nhìn Tật Vô Ngôn với ánh mắt lạ kỳ. “Ngươi là Luyện Dược Sư?”

Tật Vô Ngôn lấy Nguyên Trị bài của mình ra.

Hồ quản sự chỉ liếc một cái liền thấy ngay màu xanh lục đại diện cho Luyện Dược Sư, lòng không khỏi chấn động. Hắn chẳng ngờ đối phương lại mang cấp bậc ấy.

Chỉ là, đã là Luyện Dược Sư mà không theo con đường luyện dược, lại muốn tự thuê dược điền… xem ra cũng chỉ là một kẻ vô duyên với luyện dược mà thôi.

Niềm ngạc nhiên nhanh chóng tan đi. Nếu hắn thật sự có bản lĩnh, Hồ quản sự còn nịnh nọt đôi câu. Còn hiện giờ, nhìn thế nào thì vị “Luyện Dược Sư” trước mặt cũng chỉ là người vừa mới thức tỉnh tinh thần lực, ngoài điểm đó ra chẳng khác gì thường nhân.


“Ngươi muốn thuê dược điền loại nào?”

“Ngoại môn có những loại dược điền gì?”

“Ở ngoại môn chỉ có hạ đẳng và trung đẳng dược điền. Thượng đẳng đều nằm trong tay nội môn.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc