Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 638

Trước Sau

break
“Ta chỉ là không muốn bỏ qua Nguyên Trị điểm trên người các ngươi. Trước tiên nói rõ xem ngươi có bao nhiêu điểm Nguyên Trị đã. Thấp hơn năm nghìn thì khỏi nói chuyện, căn bản không đủ tư cách tiếp nhận biểu ca ta khiêu chiến.” Tật Vô Ngôn ưỡn cổ kiêu căng.

Đám đệ tử vây xem lập tức xôn xao. Năm nghìn điểm Nguyên Trị đâu phải ít — số đó đủ để đổi một quyển võ kỹ cao cấp!

Tiết Đông tức đến muốn nổ tung. Là bọn họ chủ động khiêu chiến, giờ lại xoay sang nói hắn không đủ điểm, không tư cách bước lên đài — hai tên tay mơ mới vào tông mà kiêu ngạo đến thế, đúng là không thể nuốt trôi!

Trong người Tiết Đông đương nhiên chẳng có nổi từng ấy điểm. Nếu có, hắn đã sớm đi đổi võ kỹ cao giai rồi! Nhưng hắn cũng không thể thừa nhận trước mặt bao nhiêu người như thế. Bảo rằng mình không có năm nghìn điểm chẳng khác nào tự tát vào mặt. Dù sao chỉ cần đánh thắng bọn chúng, gom sạch điểm Nguyên Trị của bọn chúng về là được, việc gì phải để tâm xem mình có đủ điểm hay không?

“Đánh thì đánh! Nếu các ngươi thật sự thắng được ta, ta đưa luôn năm nghìn điểm thì đã sao?”

“Được! Lời này là ngươi tự nói. Các vị sư huynh sư tỷ ở đây đều làm chứng!” Tật Vô Ngôn chỉ chờ mỗi câu đó.

Tên kia hiển nhiên không nhận ra Phần Tu. Nếu không, dù đánh chết hắn cũng chẳng dám đi khiêu chiến yêu nghiệt từng khiến thiên tài phải cúi đầu. Tật Vô Ngôn chính là muốn lợi dụng khoảng trống này, không tranh thủ hốt một mẻ lớn thì chờ đến bao giờ?

Phần Tu trước đó bị lão quái của Dược Tông đánh cho nội thương. Nhưng sau khi được Tật Vô Ngôn dùng đan dược chữa trị, hắn đã gần như hồi phục. Chỉ có điều, năng lượng tích tụ trong các huyệt đạo trước kia đã bị tiêu hao sạch, sau này phải hấp thu lại từ đầu.

“Tiểu tử cuồng ngông, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết cái giá của tân nhân tay mơ dám khiêu chiến lão đệ tử!”

“Đặt cược xong rồi! Đặt cược xong rồi! Không được đổi nữa, tỷ đấu lập tức bắt đầu…”

Bên cạnh có kẻ châm chọc, ông nhà cái bị thúc giục đến mất kiên nhẫn liền trợn mắt: “Làm cái gì vậy hả?”


Trận tỉ thí sắp bắt đầu… Ủa? Người kia đâu rồi? Chẳng lẽ mới đó đã đổi chiêu pháp rồi bỏ đánh luôn sao?”

Kẻ đứng cạnh chọc hắn cũng khó nhọc nuốt khan một ngụm, tròn mắt líu lưỡi: “Hình… hình như… đã xong rồi…?”

Không chỉ nhà cái, hầu hết người xem đều không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một khắc trước còn thấy hai người đứng đối mặt trên đài, vậy mà chớp mắt đã thiếu mất một. Vị sư huynh kia đi đâu rồi?

“Hắn ở kia kìa!” Một tiếng kinh hô vang lên, mọi người lập tức nhìn theo hướng ngón tay chỉ.

Vị đại đệ tử khi nãy còn đứng trên đài giờ đã nằm sõng soài dưới đất, cách mép đài một đoạn khá xa. Hắn khó nhọc ôm lấy ngực, cố gượng ngồi dậy, khóe môi còn rỉ máu…

Oanh!

Ai nấy phản ứng lại đều chết lặng. Đây… đây là bị đánh bay khỏi đài sao?

Trời đất ơi, ai nói cho ta biết vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao chỉ trong nháy mắt mà thắng bại đã phân rõ?

Tốc độ kiểu gì mà đáng sợ đến vậy?

Hơn nửa người xem hoàn toàn không nhìn kịp, số còn lại chăm chú theo dõi trận đấu thì may mắn hơn đôi chút, bởi vì họ thật sự thấy được cảnh tượng vừa rồi — cũng chính vì tận mắt nhìn thấy nên mới bị chấn động đến hoài nghi cả đôi mắt của mình.

Nam tử áo đen khi nãy còn đứng yên đối diện, bỗng nhiên biến mất ngay tại chỗ. Ngay sau đó, vị đại đệ tử kia liền bị đánh văng xa. Rồi kế tiếp, nam tử áo đen đã đứng sừng sững ở đúng vị trí ban đầu của đối thủ. Ở giữa rốt cuộc đã xảy ra điều gì… không một ai nhìn rõ. Tốc độ ấy quá kinh người!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc