Cuối cùng, hắn nghiến răng, vỗ mặt một cái: Làm luôn!
Dê béo đưa đến tận cửa mà không xuống tay, chẳng phải đầu óc hắn bị kẹt rồi sao?
Phải cướp!
Vì thế, Tật Vô Ngôn vừa bước ra khỏi Vạn Bảo Các chưa được bao xa, đã bị vài người chắn đường.
Kẻ dẫn đầu chính là Tiết Đông. Chuyện bọn chúng định cướp điểm Nguyên Trị, Tật Vô Ngôn đã nghe được từ trước. Thấy bọn chúng kéo nhau chặn lại, hắn lập tức hiểu ngay ý đồ.
Tiết Đông trước tiên đánh giá thiếu niên một lượt, lại liếc sang hắc y nam tử bên cạnh để đoán thực lực hai người.
Nếu thiếu niên thật là Luyện Chế Sư, cấp bậc chắc cũng không cao. Nhìn tuổi còn nhỏ như vậy, cùng lắm là luyện giả cấp một, cũng có khi chưa có cấp bậc. Dù gì cũng chỉ mới vào môn, chưa chắc đã có thể đụng tới luyện chế thật sự. Có lẽ ngay cả tinh thần lực cũng chưa phát ra nổi. Vì vậy, Tiết Đông chẳng mấy lo lắng.
Điều khiến hắn hơi dè chừng chính là hắc y nam tử bên cạnh. Hắn gần như không cảm nhận được chút dao động nguyên lực nào từ người đó. Chuyện này quá kỳ lạ — nếu thực lực mạnh hơn hắn, hắn chắc chắn phải cảm thấy áp lực; nếu yếu hơn, hắn cũng phải nhìn thấu được cấp bậc.
Ấy vậy mà hắn lại không cảm nhận được gì. Thật sự quá quái lạ.
Đang lúc Tiết Đông còn mải nghĩ xem lấy cớ gì để bắt đối phương giao ra điểm Nguyên Trị, đồng bọn của hắn đã sốt ruột mở miệng trước.
“Hai vị sư đệ, mấy sư huynh gần đây hơi kẹt điểm. Muốn mượn của các ngươi chút Nguyên Trị xài tạm.”
Tật Vô Ngôn nhìn trái rồi nhìn phải. Đệ tử qua lại bên cạnh không ít, thỉnh thoảng có người liếc sang, ánh mắt lộ rõ vẻ thương hại; cũng có kẻ giả vờ không thấy, lặng lẽ bước nhanh qua.
Tông môn lại cho phép trắng trợn cướp bóc như thế sao? Vì sao chẳng ai quản?
Hắn ngước mắt nhìn Phần Tu. Phần Tu liền mở miệng giải thích: “Trong tông môn, cá lớn nuốt cá bé còn tàn khốc hơn ngoài đời. Đặc biệt là ngoại môn, quản lý cực kỳ lỏng. Tông môn chỉ quy định rằng đồng môn không được giết hại lẫn nhau, cấm đánh nhau trong khu vực tông môn. Nếu có ân oán, có thể lên đài luận võ; còn nếu là thù không đội trời chung, thì có thể lên Sinh Tử Đài — hai bên tự quyết, sống chết không truy cứu.”
“Những chuyện kiểu như cướp bóc hay ức hiếp như vầy, tông môn sẽ không can thiệp. Thực lực yếu thì bị người bắt nạt là chuyện đương nhiên. Muốn người khác không dám đụng đến ngươi, vậy chỉ có một đường — trở nên mạnh hơn.”
Tật Vô Ngôn cứng lưỡi. Quy củ tông môn gì mà đơn giản thô bạo đến vậy. Nhưng hắn lại nghĩ: đã có chuyện ‘đồng môn không được giết hại nhau’, vậy lúc trước Phần Ương lấy đâu ra lá gan mà ra tay với Phần Tu? Hay ả quá tự tin rằng việc mình làm sẽ không bao giờ bị lộ?
Trong bí tàng, chuyện giết người đoạt bảo vốn là việc thường gặp. Nhưng ngay cả với đồng tộc, huynh đệ cùng môn mà vẫn có thể xuống tay độc ác như thế… kẻ đó đúng là chẳng bằng loài cầm thú!
Mỗi lần nghĩ đến những gì biểu ca đã chịu, Tật Vô Ngôn lại muốn túm cổ Phần Ương mà chém thành từng mảnh.
“Vị sư đệ này xem ra cũng biết quy củ tông môn đấy. Không muốn bị đánh thì giao toàn bộ điểm Nguyên Trị ra đây.” Kẻ vừa lên tiếng lúc nãy càng thêm đắc ý. Tân đệ tử mới nhập môn chính là mẻ lưới lớn nhất của bọn chúng, sao có thể bỏ qua. Đám tay mơ thực lực yếu kém này đáng bị ức hiếp, ai bảo bọn họ không mạnh bằng người ta?