Lúc nhìn thấy, Tật Vô Ngôn trừng to hai mắt, tưởng mình nhìn lầm.
Khen thưởng của biểu ca đâu? Không phải nói vào tông môn sẽ được ban thưởng sao? Vì sao biểu ca nghèo đến mức ngay cả 1 điểm Nguyên Trị cũng không có?
Tật Vô Ngôn hận đến nghiến răng, chỉ mong túm được lão Dư kia để tẩn cho một trận. Rốt cuộc… bọn họ bị lừa thật sao? Có phải thế không?
Trên đường trở về chỗ ở, Tật Vô Ngôn tức đến mức bước chân nện xuống mặt đất nghe uỳnh uỳnh, như thể chỉ cần dùng thêm chút lực là có thể đạp vỡ nửa quả núi.
Đến khi trông thấy cái tiểu viện đơn sơ hiện ra trước mắt, cả người hắn lập tức rơi vào tuyệt vọng. Cánh cửa viện kia là chuyện gì vậy? Bị trâu rừng húc qua à? Sao lại nát đến mức đó?
Phần Tu thấy Tật Vô Ngôn trợn tròn mắt, quai hàm phồng lên như muốn bốc khói, liền nhịn không được đưa tay chọc chọc má hắn.
“Nguyên Trị các điểm không còn để lấy nữa, đừng quá để tâm.” Phần Tu – người đang được Tật Vô Ngôn bao nuôi – nhẹ giọng nói.
“Lấy thế nào?” Tật Vô Ngôn lườm một cái.
“Quản sự dẫn các ngươi qua đó chẳng lẽ không nói?”
“Không. Hắn cứ khuyên chúng ta đi làm hầu phó cho Luyện Chế Sư, ngoài chuyện đó thì chẳng nói gì thêm.”
Vừa nghe đến hai chữ “hầu phó”, chân mày Phần Tu khẽ nhíu lại, rõ ràng không mấy thích thú với thân phận này.
“Ngươi định thế nào?”
Tật Vô Ngôn chống nạnh, kiêu ngạo đáp: “Ta đương nhiên không đời nào đi làm hầu phó cho kẻ khác. Nếu phải làm, cũng phải là người khác làm hầu phó cho ta!”
“Hầu phó là một thân phận hai mặt. Tốt có, xấu cũng có. Được một phần thì mất một phần.”
“Ngươi muốn học được bản lĩnh, tất nhiên phải biết lấy lòng, biết nịnh nọt Luyện Chế Sư mang ngươi theo. Lệnh của hắn đưa ra, phải nghe mà làm. Đó là còn may gặp được người không tệ. Nhỡ gặp Luyện Chế Sư lòng dạ hẹp hòi, ngươi chẳng học được gì, lại còn bị đè đầu cưỡi cổ. Không có ai rộng lượng đến mức để hầu phó của mình vượt qua chính mình cả. Dù có khảo hạch định kỳ đi nữa, cũng không xoay chuyển được cục diện đã định.”
“Vậy sao Tần quản sự cứ một mực đẩy chúng ta đi làm hầu phó?” Tật Vô Ngôn khó hiểu.
“Bởi vì mỗi lần Luyện Chế Sư thiếu hầu phó sẽ đến chỗ hắn tuyển người. Hắn đề cử được một người, thì lại có lợi lộc bỏ túi.”
“…” Nghe sao giống y như buôn người thế này?
“Ngươi không đáp ứng là tốt. Cái thân phận ấy không hợp với ngươi.”
Hai người đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào trong viện.
Bên trong cũng rộng rãi tạm được, chắc bởi nơi này hẻo lánh, cách xa khu vực có nguyên khí nồng đậm, nên bọn họ mới được chia cho chỗ rộng rãi thế này.
Đừng nhìn bên ngoài cũ nát, chứ bên trong thật ra cũng không tệ. Trong viện còn có cả bàn đá, ghế đá, chỉ là bụi phủ dày đặc, rõ ràng đã lâu chẳng có ai ở. Muốn dọn vào, nhất định phải quét dọn toàn bộ một lượt mới được.
Tật Vô Ngôn nhìn cảnh trước mắt, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu. Hắn quay sang nhìn Phần Tu. Người kia thì lại thản nhiên như không, từng một mình sống trong tông môn suốt mấy năm, chuyện gì cũng biết làm, khác hẳn Tật Vô Ngôn – người mà tay chân chỉ tổ phá.
Đúng lúc Tật Vô Ngôn đang phiền não, nơi cửa lại ló ra hai cái đầu thò thụt nhìn vào. Thấy Tật Vô Ngôn nhìn qua, hai người kia chẳng hề ngượng, lập tức bước hẳn vào.