“Thần thú… Thần thú… Vị diện này cuối cùng đã xuất hiện thần thú… Ta muốn có hắn… Ta… Ta…!”
Những người từng bước vào Ma Thú Hoang Nguyên đều không biết rằng sau khi bọn họ rời đi, nơi này rơi vào đại loạn.
Nhưng những chuyện ấy… đều chẳng liên quan đến họ.
Dư Cổ Đạo thả ra phi hành pháp khí, dẫn theo tân đệ tử trở về tông môn.
Tật Vô Ngôn ngồi xếp bằng trên pháp khí, cực kỳ hứng thú với món đồ trông như… cái nắp nồi lật ngược này. Quan trọng nhất là pháp khí này có thể chở được rất nhiều người. Mấy chục người đứng đầy trên mặt nó mà nó vẫn không hề chao đảo. Đủ thấy cái “nồi lớn” này to đến mức nào.
Pháp khí này tuy chở được rất nhiều người, nhưng khổ nỗi lại không có gì che chắn. Bay lơ lửng giữa trời, gió lạnh tạt thẳng vào người khiến Tật Vô Ngôn bị thổi đến cạn lời, trong lòng chỉ biết hoài niệm chiếc Ngọc Liễn của Diễm Tiêu Tử.
Tật Vô Ngôn chợt lóe ý, xoay sang tìm Diễm Linh. Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn bị gió hất đến nứt nẻ, y liền không nhịn được bật cười ha hả. Thế nhưng mới vừa cười được một tiếng đã bị gió lạnh quất đến sặc, ho khan không ngừng.
Y đành xoay người lại, đưa lưng về phía trước. Mái tóc đen dài của y bị gió thốc đến mức rung lắc dữ dội, như chực muốn bay khỏi da đầu. Nghĩ đến cảnh đầu trọc, Tật Vô Ngôn liền rùng mình, vội thu mình lại.
Cho dù đang ngồi chung pháp khí, cũng chẳng ai chủ động tới gần y hay nhóm của Phần Tu. Bọn họ bị chắn gió tốt hơn nên chỉ lặng lẽ liếc nhìn hai người, ánh mắt thì đủ loại: có cảnh giác, có hâm mộ, cũng có ghen tức, khinh bỉ hay chế giễu… thứ gì cũng có.
Phần Tu thì nhắm mắt dưỡng thần, không buồn để ý chuyện bên ngoài.
Tật Vô Ngôn giả vờ như chẳng thấy gì, vẫn quay đầu lại cười nhạo bộ dáng bị gió thổi đến méo mó của Diễm Linh. Diễm Linh nghiến răng ken két, chỉ hận không thể bò qua tẩn y một trận.
Bọn họ không bay quá lâu. Nửa ngày sau, pháp khí hạ xuống trước một tòa cự thành sầm uất, dân cư đông đúc, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Dư trưởng lão dẫn đệ tử đi bộ vào thành, rồi thẳng tiến vào sâu trong núi. Ở đó có quân đội canh giữ. Thấy Dư trưởng lão, người dẫn đầu lập tức cung kính hành lễ rồi tránh sang một bên, mở đường cho bọn họ vào cốc.
Vào đến nơi, bọn họ mới biết trong sơn cốc có một đại trận Truyền Tống, từ đây có thể truyền thẳng đến Thanh Vân Tông, tiết kiệm không biết bao nhiêu ngày đường. Nếu cứ bay mãi, chẳng biết đến bao giờ mới tới nơi.
Khi toàn bộ bước ra từ Truyền Tống Trận, ai nấy đều choáng váng, đầu nặng chân nhẹ. Phải mất nửa ngày mới hoàn hồn, rồi nhận ra cảnh sắc trước mắt đã thay đổi hoàn toàn.
Chỗ họ đứng lúc này, chính là phía trước sơn môn.
Cách chân núi không xa là một cánh cổng lớn nguy nga, sừng sững, bên trên đề ba chữ “Thanh Vân Tông”.
Tân đệ tử mới đến, chưa hiểu chuyện, nên theo bản năng nhìn quanh bốn phía rồi nhìn thẳng vào tên tông môn kia. Tật Vô Ngôn vừa ngẩng đầu nhìn, tầm mắt liền bị một bàn tay lớn che lại, kèm theo tiếng nhắc nhở vang bên tai.
“Chớ nhìn thẳng.”
Nhờ Phần Tu nhắc kịp, Tật Vô Ngôn tránh được một kiếp. Những người còn lại vì tò mò mà đưa mắt nhìn thẳng vào tên tông môn. Chỉ một cái liếc, toàn bộ liền bị uy áp nặng nề từ ba chữ kia ép cho chân mềm nhũn, thở không ra hơi. Có kẻ trực tiếp quỵ xuống đất, có người ngã phịch xuống, dáng vẻ vô cùng thảm hại.